Showing posts with label đời sống. Show all posts
Showing posts with label đời sống. Show all posts

Monday, May 18, 2009

Động đất 5.0

Đang ngồi coi TV và lướt web, thấy cái sofa rung rung gần 10 giây là biết động đất lớn rồi. Sau trận rung, kêu cậu con lớn đi kiểm soát xung quanh nhà coi có gì không? Nhắc Út gọi cho cô cả xem tình hình ở trên ký túc xá đại học như thế nào. Trung tâm của trận động đất cách trường của cô cả không xa. Mấy tiếng đồng hồ sau, người ta bảo không phải 5.0 mà chỉ 4.7. May mà không có thiệt hại nặng về người và của.

Ớn.

Sunday, May 17, 2009

Biển

Cuối tuần ra biển.


Đứng ở đây lại nhớ tới biển Qui Nhơn năm nào.


Get this widget | Track details | eSnips Social DNA

Friday, May 15, 2009

Phong bì hay không phong bì?

Chuyện nhỏ, nhưng cũng đắn đo vài giây rồi mới kéo cái ngăn kéo, lấy phong bì, bỏ cái thư gửi cho ông thầy của Út vào. Không thể suồng sã, đơn giản gửi cái thư cầm tay, không có cái phong bì. Mấy ngày trước, ông thầy gửi thư điện tử (email) cho mình hỏi ý kiến nên cho (1) Út về sớm hay (2) xuống lớp dưới trong giờ học về family life. Mấy tháng trước, nhà trường xin phép cho con tham gia giờ học về vấn đề tính dục, mình không cho phép. Email đến nhưng mình không liếc vào cái thư mục (folder) mang tên Education để xem cái thư chưa đọc là cái gì. Hôm qua Út nhắn lời thầy, mình vào xem và trả lời. Sợ thầy cũng như mình, bận, không kịp đọc thư và vì tính thời gian, nên in ra giấy, và đưa cho con mang lên trường.

Cuộc sống hôm nay quá đơn giản. Ngày xưa lúc ra trường, mình làm bản tiểu sử xin việc, đánh máy trên giấy thật tốt, bỏ vào cái phong bì thật đẹp, dán con tem gửi đi. Soạn một cái đơn xin việc cho một công ty mất gần tiếng. Công ty cũng vậy. Hồi đáp bằng một lá thư trang trọng, hay một cái phong bì thật lớn với những tập hình tài liệu giới thiệu về công ty. Hôm nay, mình chỉ cần mở hộp thư điện tử là thấy cả trăm cả ngàn cái đơn xin việc. Cái nào đáng chú ý, hợp tiêu chuẩn, cầm điện thoại lên gọi hay giao cho người khác gọi phỏng vấn dùm. Công ty không nhất thiết phải hồi đáp. Người xin việc cũng không mong chờ hồi âm. Nếu được, người ta sẽ gọi cho mình phỏng vấn. Thuận mua vừa bán. Việc gì phải ngóng.

Friday, May 08, 2009

Ngày Hiền Mẫu - Mother's Day

Chúa Nhật này 10 tháng Năm là ngày Hiền Mẫu (Mother's Day). Đang suy nghĩ mua gì, làm gì cho mẹ và mẹ của mấy đứa con :D

Saturday, December 01, 2007

Hôm nay trời mưa

Sáng nay, thứ Sáu, dậy thấy trời mưa, mừng. Như vậy, không cần phải rửa xe cuối tuần sau chuyến đi chơi xa Đã lâu California không có những cơn mưa. Tuần trước, trên đường đi San Jose chơi, tôi thấy mực nước của San Luis Reservoir xuống rất nhiều. Cả mấy thước. Nghe Alvin Phan Hồ tường trình trong chương trình Giao Thông Thời Tiết của đài Little Sài Gòn tai nạn giao thông trên Freeway 5 South ở lối ra đường số 4 làm kẹt tất cả các làn xe trừ làn carpool.

Ngồi trong phòng làm việc, nhâm nhi ly cà phê nóng, ngắm mưa rơi ngoài bãi đậu xe, lòng bâng khuâng.

Thursday, November 29, 2007

Hậu Thanksgiving

Là một bãi chiến trường cần phải dọn dẹp

Một mớ thư cần phải trả lời ở sở làm. Nghĩ đến bản kiểm điểm thành tích làm việc năm qua: Chán.

Một số bài vở, tài liệu cần phải đọc. Mệt quá

Ba ngày qua, không tin tức báo chí, không internet, không TV. Tự nhiên thấy khỏe

Thursday, November 22, 2007

Lể Tạ Ơn



Mỗi lần đến lể Tạ Ơn, tôi lại bâng khuâng nghĩ đến những gì đã nhận được. Tạ ơn Thiên Chúa đã ban biết bao hồng phúc cho tôi. Một con người bất tòan, tài hèn sức yếu làm sao có thể đi được cho đến hôm nay. Tôi nghĩ đến cha mẹ, ông bà, bà con họ hàng. Nghĩ đến thầy cô, bạn bè, những người đã gặp, những ngày đã qua. Tôi nghĩ về nơi chôn nhau cắt rún, nghĩ đến xứ sở đã cưu mang.

Tràn ngập lòng biết ơn với tất cả. Biết làm gì, lấy gì để đáp đền. Có lẻ phải ráng sống cho ra một con người.

Wednesday, November 07, 2007

Hành hạ người giúp việc

Hôm qua đọc hai bản tin. Một ở New York, Hoa Kỳ và một ở Hà Nội, Việt Nam. Rất buồn và tội nghiệp cho nạn nhân.

Hà Nội: Một em gái bị dùng nhục hình suốt 10 năm
Ra Hà Nội làm tại một quán phở từ năm 10 tuổi, Nguyễn Thị Bình đã thường xuyên bị ông bà chủ dùng dây điện thắt nút quất liên tiếp vào mặt, lưng, dùng kìm kẹp vào mạng sườn, dùng dao chọc tiết lợn đâm thẳng vào đùi, dùng gót guốc nhọn nện vào vùng kín...

Nguyễn Thị Bình quê ở huyện Vĩnh Tường, Vĩnh Phúc, được mẹ đưa ra Hà Nội làm tại quán phở của ông Chu Minh Đức và vợ là Trịnh Hạnh Phương trú tại nhà số 24, ngõ 108B, đường Nguyễn Trãi, phường Thượng Đình, quận Thanh Xuân, Hà Nội từ năm em 10 tuổi.



Suốt hơn 10 năm qua, Bình phải làm việc quần quật suốt từ 3h sáng đến tận đêm khuya. Sau khi làm xong việc trong nhà, em phải ra quán phở xách nước, thu dọn bát đũa, chuyên chở nước dùng, bánh phở, đưa thịt đi thái, quét dọn...

Em bị đánh thường xuyên bằng dây điện thắt nút vào mặt, lưng, dùng kìm kẹp vào mạng sườn, bắt quỳ ngoài sân giữa đêm khuya, trời lạnh nhiều tiếng đồng hồ... Nguyên nhân lúc thì do làm mất lòng chủ, lúc thì do sơ suất để vỡ một cái bát hoặc làm đổ nước ra nhà.

Khi không may làm nước té vào bà chủ, em bị bà dùng dao chọc tiết lợn đâm thẳng vào đùi rồi dùng gót guốc nhọn nện tiếp vào “vùng kín”, gây thương tích khiến em nhiều ngày không đi tiểu được. Suốt 10 năm, Bình "không được phép" ốm, không được nghỉ, không được tiếp xúc với người bên ngoài, không được xem truyền hình...

Sự việc chỉ chấm dứt khi em được bà Bình, người cùng tổ dân phố đưa đến trú tại một địa điểm an toàn.

(Theo TTXVN)

Còn chuyện ở New York. Trích một phần, làm biếng dịch quá.

Servant Testifies About Alleged Abuse
By FRANK ELTMAN
The Associated Press
Monday, November 5, 2007; 7:36 PM

CENTRAL ISLIP, N.Y. -- An Indonesian servant for a millionaire couple accused of modern-day slavery testified Monday she was forced to eat her own vomit and was scalded with hot water for misdeeds such as sleeping late and pilfering food.

The 51-year-old woman, identified only as Samirah, said through an interpreter that she was also repeatedly poked with a knife and that her ears were twisted until they bled.


Varsha Mahender Sabhnani of Long Island is led out of Nassau County police headquarters in Mineola, N.Y., after her arrest on forced labor charges in this file photo of Tuesday, May 15, 2007. A servant who worked for a millionaire couple charged with modern-day slavery testified Monday, Nov. 5, 2007, in excruciating detail about the punishment she says she endured for minor transgressions such as sleeping late. (AP Photo/Howard Schnapp, File)

....................

....................
She said she was disciplined after being caught eating cake out of a trash can, even though the cake was contaminated with laundry detergent.

If convicted, the Sabhnanis could face 40 years in prison. The couple is free on bond.

Theo pháp luật vợ chồng Sabhanis có thể bị tù 40 năm. Hiện tại sau khi bị cảnh sát còng tay câu lưu, họ được trả tự do tạm sau khi đóng tiền thế chân. Tôi băn khoăn không biết vợ chồng ông bà chủ tiệm phở Chu Minh Đức sẽ bị xử lý ra sao?

Lấy lời khai chủ của em gái bị nhục hình 10 năm

Hai tháng Mười Một

Hôm nay ở Mỹ là mồng Hai, Việt Nam mồng Ba. Hôm nay lể các Linh Hồn, kính nhớ tổ tiên, ông bà, cha mẹ và những người đã khuất. Viếng nghĩa trang, chợt nhớ ra chuyện mộ phần. Chuyện này, người mình kiêng cử nói đến Tôi thì càng không muốn nghĩ tới. Chính vì không muốn nghĩ tới, cho nên, chuyện đi hỏi mua mộ phần, vẫn nằm trên bản kế hoạch cá nhân từ năm này qua năm khác. Từ lúc ngôi mộ giá vài trăm. Bây giờ vài ngàn

Nhà đất cho người sống tăng và huyệt mộ cho người chết cũng không giảm. Có lúc, tôi muốn được như thơ của thi sĩ Du Tử Lê

“Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
Ðời lưu vong không cả một ngôi mồ
Vùi đất lạ thịt xương e khó rã
Hồn không đi sao trở lại quê nhà...

Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
Và nhớ đừng vội vuốt mắt cho tôi
Cho tôi hướng vọng quê hương tôi lần cuối
Ðời lưu vong tận huyệt với linh hồn

Sau này, khi Việt Nam mở cửa, tôi không muốn ra biển nửa. Tôi muốn được gửi đám tro tàn nơi chôn nhau cắt rún. Nhưng tôi không còn là của tôi nửa.

- Nè, mấy đứa muốn (chôn) ba mẹ ở đây hay là ở nghĩa địa gần nhà mình.
- Here. I just want one tour visit all (Bố mẹ, ông bà nội ngoại, cố ...)