Tuesday, February 23, 2010
NHỚ RỪNG
Friday, February 19, 2010
Meg Whitman for Governor
Tui ủng hộ bà Whitman, cựu CEO của eBay, làm thống đốc tiểu bang. Chán mấy ông, mấy bà chính trị gia chuyên nghiệp lắm rồi.
http://www.megwhitman.com/
http://www.facebook.com/megwhitman
http://twitter.com/Whitman2010
http://www.youtube.com/user/Meg2010Campaign
Thursday, February 18, 2010
Đầu Xuân khai bút
Tết con cọp mình mong được mạnh khỏe như cọp :D
Thursday, February 11, 2010
Tâm Sự Ngày Xuân
Trông thế gian đang vui mừng đón xuân
Chắc nàng xuân năm nay đẹp bội phần
Ngắm rừng hoa mai đua nở tuyệt trần
Đổi hương thay phấn giữa đêm chờ tin báo xuân
Tôi đón xuân giữa lúc còn chiến chinh
Chúc mừng xuân bên ly rượu hành trình
Chúc người trai đi xây dựng hoà bình
Để cho đất nước vui trọn mùa xuân thắm xinh
Xuân đến ban cho muôn niềm tin
Đất mẹ mau bình yên, ruộng cày thêm nhiều luống
Hạnh phúc dâng triền miên,xe những mối lương duyên
Mái tranh chung bóng nguyệt, gia đình lại đoàn viên
Xuân tới đây với muôn ngàn thiết tha
Chúc trần gian năm nay được thuận hoà
Với một năm xuân vui vẻ đậm đà
Cùng xuân quên hết những chuyện buồn năm đã qua.
Tâm sự ngày xuân - Phương Dung
Tâm sự ngày xuân (Tam Su Ngay Xuan) - Thiên Trang
Tâm sự ngày xuân - Tâm Đoan
Tuesday, February 09, 2010
Những kẻ khốn nạn
"Cờ in máu chiến thắng mang hồn nước. Tôi cảm nhận được một dòng điện chạy từ đáy lưng theo xương sống lên trên cổ trên đầu như là khoảnh khắc thức dậy và chuyển mình của năng lực Kundalini. Tôi nhìn lên phía trước, khi vừa hết bài Quốc ca, mấy chục cô và bà đại biểu từ Pháp đang chạy ùa lên sân khấu, vỗ tay đồng ca bài "Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng". Tôi nhìn qua các thân hữu Việt kiều từ Mỹ, và ngạc nhiên khi thấy hầu hết – kể cả những người mà tôi không ngờ – đang vỗ tay hào hứng la to, Việt Nam! Hồ Chí Minh! Cả hội trường, và tôi, cùng hân hoan trong tất cả (vẫn là) cái hồn nhiên mà dân tộc ta đã bước vào từ hồi thế kỷ trước."
Tôi thật phẩn nộ. Nguyễn Hữu Liêm, và những người NHL nói đến trong bài, đúng là những kẻ khốn nạn !@#$%^&*()&$#@. Quốc Gia hay Cộng Sản ở chổ này.
Trong những năm tháng sống dưới chế độ XHCN, tôi dững dưng vô cảm hát "Giải Phóng Miền Nam" rồi sau đó "Tiến Quân Ca" trong các buổi lể chào cờ. Những năm tháng đó cho tôi bài học lớn nhất trong cuộc đời: Cộng sản là gì. Ngày tới trại tỵ nạn, ngước nhìn lá Quốc Kỳ Việt Nam, nền vàng ba sọc đỏ, mắt tôi rướm lệ, nghẹn ngào "Này công dân ơi, quốc gia đến ngày giải phóng..." Cảm xúc đó vẫn còn cho tới hôm nay.
Trong khi ở Việt Nam hôm nay, có những giáo sư, bác sĩ, luật sư, thương gia, kỷ sư, nhà báo, nhà văn, đạo diển khẳng khái trung thực nói lên ưu tư, trăn trở của mình về đất nước, bộc lộ lòng yêu nước bị trù dập, tù đày. Nếu muốn, họ có thể im lặng, không nghe, không thấy để được vinh hoa phú quý, nhà cao cửa rộng. Nhưng họ không làm như vậy. Tại sao? Phải chăng vì lòng ái quốc, sự tự trọng không cho phép họ đồng lỏa với cái sai.
Khi những người con yêu quý của tổ quốc như bác sĩ Phạm Hồng Sơn, luật sư Nguyễn Văn Đài, luật sư Lê Thị Công Nhân, blogger Điếu Cày, đạo diễn Song Chi, cựu trung tá Trần Anh Kim, thương gia Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Thăng Long, luật sư Lê Công Định,... bỏ đi cái bả vinh hoa phú quý tầm thường, những kẻ vô liêm sỉ như Nguyễn Hửu Liêm, Nguyễn Cao Kỳ, Phạm Duy,.. hồ hởi phấn khởi lượm lên. Liệu có được tý nào không những kẻ khốn nạn? Tôi sẽ chống mắt xem người ta vắt chanh bỏ vỏ những tên loser này như thế nào.
Monday, January 25, 2010
Trần Quốc Toản bị bắt
18/01/2010
http://www.voanews.com/vietnamese/2010-01-18-voa29.cfm
Nghe tin quân Nguyên vượt qua biên giới tấn công Việt Nam, chiếm hết đảo này sang đảo khác, lòng Hoài văn hầu Trần Quốc Toản nóng như lửa đốt. Khi biết tin vua triệu tập cuộc hội nghị ở Bình Than, chưa kịp ăn uống gì cả, Trần Quốc Toản chụp lấy trái cam trên bàn rồi nhảy lên ngựa phóng như bay đến dự.
Đến nơi, trời vừa nhá nhem tối, Toản thấy cung Bình Than đèn đuốc sáng rực. Trước cổng là các quán bia ôm xập xình tiếng nhạc. Mặc kệ lời chào mời của các cô gái chân dài quyến rũ đứng dọc bên đường, Trần Quốc Toản xăm xăm bước tới cổng. Tên lính gác cổng chận lại: "Ê, đi đâu đó?" Toản đáp: "Tôi muốn dự cuộc hội nghị Diên Hồng". Tên lính gác: "Giấy mời đâu?" Toản lúng túng: "Không có." Tên lính nghiêm giọng: "Vậy không được vào." Bí thế, Toản thò tay trong túi rút ra tờ giấy trăm đô mới tinh duy nhất mà một thằng bạn Việt kiều mới tặng dúi vào tay tên lính; hắn nhìn tờ giấy bạc, cười hì hì, rồi nép qua bên cho Toản vào. Nhưng đến phòng hội nghị, tên 1ính gác cửa lại chận không cho Toản vào vì ông không có giấy mời. Năn nỉ cách mấy cũng không được. Toản lục hết túi quần đến túi áo, chỉ gom được vỏn vẹn có mấy trăm ngàn đồng Việt Nam. Ông đưa hết cho tên lính. Hắn nhìn một cách khinh bỉ, đá vào đít Toản mấy phát, bảo: "Xéo đi!" Toản tức mình, bóp nát trái cam, rồi chửi thề một tiếng, phủi đít bỏ về. Ông chỉ kịp nghe, từ sau lưng, bên kia cánh cửa khép kín của hội trường, vang lên những tiếng thét: "Quyết cống Hoàng Sa và Trường Sa! Quyết cống! Quyết cống!"
Đến nhà, Toản triệu tập tất cả anh em bạn bè lại, đề nghị thành lập đoàn chí nguyện quân thề đánh giặc đến cùng. Ai cũng tán đồng. Tiếng hô "Sát Thát" vang trời dậy đất. Ông sai gia nhân may một lá cờ thật lớn trên đó thêu mấy chữ màu vàng "Phá cường địch báo hoàng ân". Xong đâu đó, ông dẫn đoàn quân chí nguyện tiến thẳng đến Bình Than với hy vọng được nhà vua cho phép tham gia đánh giặc. Nhưng chưa ra khỏi cổng làng, một đám người lạ ở đâu ùa đến đông nghẹt. Đứa thì giật lá cờ "Phá cường địch…" vất xuống đất, đứa thì dùng dùi cui đánh tới tấp vào đám thanh niên ngơ ngác; một đứa khác nhào đến kẹp cổ Toản, kéo quặt tay lại phía sau. Toản thở ằng ặc, thều thào: "Mấy ông làm gì vậy?" Một tên "người lạ" gằn giọng: "Mày không dẹp cái trò này đi, tao bắt mày vì tội trốn thuế bây giờ!" Nói xong, nó đẩy một cái thật mạnh, Toản ngã chúi xuống đất. Đám bạn bè xúm đến dìu Toản về nhà.
Không nản chí, ở nhà, Toản mở một trang website lấy tên là "Yêu Nước". Bài đầu tiên Toản post lên là bài "Hịch tướng sĩ" của Hưng đạo vương Trần Quốc Tuấn. Bài hịch có những câu thống thiết: "Ta thường tới bữa quên ăn, nửa đêm vỗ gối, ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa, chỉ căm tức rằng chưa xả thịt lột da, ăn gan uống máu quân thù, cho dẫu trăm thân này phơi ngoài nội cỏ, nghìn xác này gói trong da ngựa ta cũng cam lòng."
Nhưng chỉ mấy tiếng đồng hồ sau, mở lại trang web của mình, Toản thấy dòng chữ "Vì lý do kỹ thuật, trang nhà Yêu Nước ngưng hoạt động vô thời hạn". Toản biết là trang web của mình bị tin tặc tấn công. Ông gọi điện thoại nhờ bạn bè giúp đỡ. Nhưng nói chưa xong câu chuyện, cánh cửa nhà Toản bị đạp tung, một đám người lạ ào ào xông vào. Một đứa nghiêm mặt bảo Toản: "Có lệnh bắt mày!" Toản ngạc nhiên: "Bắt vì tội gì?" Tên kia đáp: "Tội làm website phản động!" Toản cãi: "Đó là một trang mạng yêu nước. Tôi chỉ đăng bài của những người yêu nước." Tên công an lại nói: "Mày viết 'Nay, các ngươi nhìn chủ nhục mà không biết lo, thấy nước nhục mà không biết thẹn, làm tướng triều đình phải hầu quân giặc mà không biết tức'. Có phải mày ám chỉ Trung ương đảng không?" Toản gào lên: "Đó là văn của bác Tuấn!" Tên công an quát: "Tuấn nào? Nguyễn Hưng Quốc hả?"
Trần Quốc Toản chưa kịp lên tiếng, một tên người lạ đã nhào đến bịt miệng ông lại và đẩy lên xe.
Từ đó đến nay, không ai biết Trần Quốc Toản ở đâu cả.
Friday, January 22, 2010
Diễn đàn X-Cafevn & Dân Luận bị tấn công
Từ hai ngày qua, hai diễn đàn X-Cafevn và Dân Luận đã và đang bị tấn công từ chối dịch vu (DDoS). Không có gì ngạc nhiên khi việc tấn công này trùng vào thời điểm chính quyền Việt Nam xét xử bốn nhà bất đồng chính kiến: Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung, Trần Huỳnh Duy Thức và Lê Thăng Long về tội Hoạt động lật đổ chính quyền.
Chúng tôi lên án những hành động bưng bít thông tin, ngăn chận quyền truyền tải tin tức đối người dân trong và ngoài nước. Những việc này chỉ làm rõ thêm tính chất thiếu công bằng, minh bạch của những người cầm quyền đối với những người liên quan, đến dư luận và người dân trong vụ án trên.
Chúng tôi đang tìm mọi cách để phục hồi hoạt động của hai diễn đàn. Nếu có thông tin gì mới, chúng tôi sẽ nhanh chóng cập nhật. Trong thời gian chờ đợi, các bạn có thể dùng trang blog này để đăng tải các thông tin về vụ án cũng như những trao đổi tranh luận nếu có nhu cầu.
Sau khi trang web X-cafevn.org bị đánh phá, Xcafevietnam blog (http://xcafevietnam.wordpress.com/ ) đã nỗ lực đưa tin tức về phiên tòa của 4 nhà bất đồng chính kiến tại Việt Nam. Nhưng đến 2h chiều nay (21/01/2010) giờ Việt Nam, nó đã bị WordPress đóng cửa vì "vi phạm quy định sử dụng". Chúng ôi đã gửi khiếu nại của mình tới WordPress, nhưng không biết bao giờ blog mới được mở lại.
Nhóm kỹ thuật đang cố gắng khắc phục tình trạng này trong thời gian ngắn nhất có thể được. Các bạn sẽ thấy việc truy cập vào cả hai diễn đàn đều rất chậm trong lúc này nhưng hy vọng tình hình sẽ khả quan hơn sau khi một giải pháp hữu hiệu nhất được hình thành.
Xin thông báo thêm rằng khoảng trên 90% các IP addresses đang dùng để tấn công x-cafe và dân luận đi từ Việt Nam và chủ yếu là từ các mạng Viettel + FPT. Các bạn nên tiếp tục dùng proxy ở nước ngoài để duyệt hai diễn đàn x-cafe và dân luận để cải thiện vận tốc truy cập. Thành thật cáo lỗi cùng các bạn về vấn nạn ngoài ý muốn này.
Thay mặt nhóm kỹ thuật.
Source: http://www.x-cafevn.org/forum/showthread.php?p=429414
Tuesday, January 19, 2010
Ước mơ của tôi
I have a dream that one day the Paracel (Hoàng Sa) Island return to Vietnam. It is illegally occuplied by Communist China since January 19, 1974. Paracel & Spratly Islands belong to Vietnam.
I have a dream that one day Vietnamese have a right to speech, a right to publish, a right to vote. Human rights for Vietnam.
Saturday, January 09, 2010
Năm Mới Cố Gắng
Đầu năm, người ta thường hay có những mục tiêu, kế hoạch hướng đến cho một năm mới. Đặt kế hoạch, kiểu kế hoạch 5 năm, tôi sợ bể. Cuối năm nhìn lại chỉ thấy đầu voi, đuôi chuột. Thấy mình không làm được gì, lại đâm phiền não. Tôi không đặt kế hoạch phương án nào cả. Chỉ tâm niệm một điều: cố gắng nhiều hơn năm trước. Chung chung quá. Mơ hồ quá.
Cu thể:
- Nói ít, nghe nhiều.
- Đọc nhiều hơn trước.
- Dành nhiều thì giờ cho bản thân và gia đình.
- Ráng kiếm thêm tiền để giúp hai con đang học đại học.
- Cố gắng đi bộ lâu hơn và thường xuyên.
May mà mình cố gắng một tí, hôm sau đở mệt với cấp trên :D
Monday, October 26, 2009
Cảnh sát Mỹ đánh sinh viên Việt
San Jose Mercury: 4 San Jose cops put on leave after video shows student beaten (Bốn cảnh sát San Jose bị ngưng công tác sau khi một đọan băng hình chiếu cảnh cảnh sát đánh một sinh viên)
Trích báo Người Việt: Cảnh sát San Jose còng tay, đập dùi cui liên tục sinh viên Việt du học
Luật Sư Nguyễn Hoàng Duyên, người đại diện cho sinh viên Phương Hồ, nói với Người Việt, rằng chính ông là người cung cấp đoạn video quay hình cảnh sát đánh anh Phương Hồ cho báo chí. Ông giải thích lý do là vì "cảnh sát có nhiều điểm sai trái trong vụ này."
Luật Sư Hoàng Duyên cho biết ông đã nói chuyện với một số chuyên gia. Các chuyên gia nói "cảnh sát đã không đúng về mặt thủ tục khi bắt nghi can. Cảnh sát đã sử dụng vũ lực không theo các nguyên tắc đã được huấn luyện." Bên cạnh đó, hình ảnh trong video cho thấy cảnh sát không thể biện minh cho hành động của họ; họ đánh đập một người "đã bị khống chế."
Thêm vào đó, hình ảnh và âm thanh của đoạn video cho thấy Phương Hồ la khóc, có cả tiếng dùi cui kim loại đập vào người. "Tôi cho rằng nhân viên công lực đã đối xử với nghi can như súc vật," Luật Sư Hoàng Duyên nhận định.
"Ðiều này làm tôi sống lại ngày tôi nhìn thấy đoạn video đánh Rodney King trên TV," theo lời ông Roger Clark, một chuyên gia cảnh sát và là một trung úy cảnh sát thuộc sở cảnh sát trưởng quận hạt Los Angeles đã về hưu.
Phát dùi cui đánh sau cùng này đáng bị truy tố tội hình sự, theo lời ông Clark.
Luật Sư Nguyễn Hoàng Duyên nói với Người Việt, rằng "có những điểm tương đồng giữa vụ Rodney King và Phương Hồ." Tuy nhiên, vụ Phương Hồ "có tầm vóc lớn hơn, nghiêm trọng hơn," vì Phương Hồ không có tì vết trong lịch sử nhân thân.
Ông nói "vụ này đi ngược lại nhân quyền, là lý tưởng của nước Mỹ," và ông muốn "bảo vệ lý tưởng ấy."
Trong khi chờ đợi cơ quan trách nhiệm điều tra làm rỏ sự việc, chúng ta học được một bài học từ việc này: Dù nước Mỹ có rất nhiều tự do nhưng hãy xử dụng cái tự do một cách khôn ngoan đúng chừng mực. Lời nói có thể gây ra hậu quả nghiêm trọng. Với nhân viên công lực, hảy cẩn thận, đừng ngang bướng một cách vô lý. Họ làm sai, làm không đúng, đừng cải, đừng la hét mà cứ bình tỉnh rồi thưa gửi với cấp trên của họ.
Saturday, October 10, 2009
Giải Nobel Hòa Bình 2009
Từ năm 1973, giải thưởng Nobel Hòa Bình đã hết ý nghĩa với tôi khi Kissinger và Lê Đức Thọ cùng được thưởng. Chính hai nhân vật này đã giết chết nền cộng hòa, chế độ dân chủ và sự tự do của một dân tộc. Hàng trăm ngàn người đã tiếp tục chết sau cái ngày gọi là lập lại hòa bình 27 tháng 1 năm 1973. Chết vì đạn pháo kích vô trường học. Chết vì chạy trốn bom đạn. Chết vì đói khát, bịnh tật trên vùng kinh tế mới, trong trại cải tạo. Chết trên đường tìm tự do.
Hãy coi chừng những kẻ nói dóc, nói nhiều, nói ngọt :)
Saturday, September 26, 2009
Bãi khóa với lại biểu tình
Kinh tế khó khăn. Dân không có việc làm, tiền đâu để đóng thuế. Nhà xuống giá, bỏ hoang, tiền thuế thổ trạch do đó cũng thất thu. Khi ngân sách của tiểu bang chi nhiều hơn thu, thì phải làm sao? Hổng lẻ tăng thuế? Chỉ một đường là phải cắt. Cắt những gì không cần thiết. Nếu tôi bị mất việc làm, chắc chắn tôi không thể giúp con tôi học đại học được. Chúng phải nghĩ học để đi làm. Những chi tiêu không cần thiết như Cable TV (truyền hình cáp), internet, cell phones sẽ nằm trong danh sách cắt đầu tiên. Tôi thu nhập ít đi, đừng nói đến chuyện ra ngoài ăn, rồi đi du lịch này nọ. Quần áo mới sẽ không mua. Rách thì vá :D Hổng lẽ đi vay để xài?
Biểu tình chỉ hô khẩu hiệu chung chung, và không đòi hỏi cụ thể là phải cắt giảm thật nhiều lương của các vị lảnh đạo viện trưởng, viện phó, hiệu trưởng, hiệu phó, ... không vạch ra sự phí phạm ngân sách, thì cũng như không.
Chợt nhớ lại hơn 30 năm trước, ở Sài Gòn, mình cũng hào hứng với mấy vụ xuống đường biểu tình với lại bãi khóa để chống tham nhũng. Bố già lúc đó cứ ra rả cả ngày "Lo học đi, không thì đi quân dịch..." Có nghe đâu. Bây giờ, không biết mấy cô cậu nhà mình có bỏ học để tham gia biểu tình không đây?
Trích từ UCLA Daily Bruin:
Justin Tang, a third-year chemical engineering student, said he understands why pay cuts have to be made.
"I understand it's going to suck, but the state of California messed up," Tang said. "It's not the (UC Board of) Regents' fault."
Thursday, September 17, 2009
Xử phạt hành chính
... Công an xã cho biết Linh nhiều lần bị xử phạt hành chính về hành vi hành hạ vợ.
Hành hạ, đánh đập người khác thường xuyên, cơ quan bảo vệ pháp luật, chỉ có xử phạt hành chính. Tôi không rỏ xử phạt hành chính là chỉ có cảnh cáo hay phạt tiền. Như ở bên Mỹ này, là tên này "ủ tờ" ngay từ lần đầu.
Ở chổ khác, người ta chỉ mặc cái áo, viết vài dòng trên blog để cổ vỏ lòng yêu nước, chống ngoại xâm, chống tiêu cực là bị nhốt tù liền.
Đúng là chuyện trái khoáy.
Friday, September 11, 2009
Hoàng Sa - tường trình 35 năm sau
Thứ Năm, 10/09/2009, 09:21 (GMT+7)(http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=336138&ChannelID=406)Cùng bạn đọc
TT - Vì lý do ngoài ý muốn, chúng tôi xin tạm dừng hồ sơ "Hoàng Sa - tường trình 35 năm sau". Chúng tôi sẽ tiếp tục đề tài này vào thời điểm thích hợp. Chân thành cáo lỗi cùng bạn đọc.
Tuổi Trẻ
Mất hứng. Chán. Vậy là có "sự cố" rồi. Thôi ta cắt và dán hai bài trước làm "kỹ nghệ" dzậy.
Bài 1, ngày 8 tháng 9 http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=335669&ChannelID=89
Thứ Ba, 08/09/2009, 06:31 (GMT+7)
Hoàng Sa - tường trình 35 năm sau
TT - Hơn 35 năm trước, những người con đất Việt đã nhận lệnh vượt trùng dương ra quần đảo Hoàng Sa canh giữ biển trời Tổ quốc. Họ tự hào ra đi trong tâm thế của người Việt ra canh giữ đảo biển của người Việt! Bây giờ nhắc lại, mắt họ rưng rưng, tim họ nghẹn lại khi Hoàng Sa vẫn còn trong tay nước ngoài.
| Quân đồn trú Pháp - Việt chào cờ trên đảo Hoàng Sa |
Từ số báo này, Tuổi Trẻ đăng tải hồi ức của những người từng canh giữ biển trời Hoàng Sa 35 năm trước. Thời gian dài trôi qua, nhưng những gì tận mắt họ chứng kiến, những gì họ trực tiếp tham gia không thể phai mờ trong tâm trí.
Kỳ 1:
Hoàng Sa trong ký ức một đảo trưởng
| Ông Nguyễn Văn Đức |
1. Mái đầu ông Nguyễn Văn Đức đã điểm muối tiêu của tuổi ngoài 60. Hỏi ngày nào đáng nhớ trong cuộc đời của mình, ông trả lời không chút đắn đo: "Đó là ngày 14-10-1969, tôi nhận được tờ sự vụ lệnh biên chế về trung đội Hoàng Sa ra đảo làm nhiệm vụ dưới chức danh đảo trưởng".
Buột miệng hỏi ông về những lo lắng trước lúc lên đường làm nhiệm vụ, ông phản ứng: "Tại sao phải lo lắng? Đó là đất của cha ông mình để lại, là máu mủ thân yêu của Tổ quốc nên chúng tôi ra đi như lẽ bình thường, hiển nhiên. Chẳng có chút gì phải lo sợ khi chúng tôi đi trong tâm thế của một người Việt ra canh giữ đảo biển của người Việt! Khi đó quần đảo Hoàng Sa thuộc quyền kiểm soát của chính quyền Sài Gòn, thuộc về người Việt, đó là sự thật lịch sử không thể chối cãi".
Một ngày cuối tháng 10-1969, ông Đức cùng trung đội Hoàng Sa gồm 34 người và bốn nhân viên khí tượng rời cảng Tiên Sa (Đà Nẵng) lên đường làm nhiệm vụ. Sau hơn 24 giờ lênh đênh trên biển, Hoàng Sa thân yêu hiện dần lên trước mắt ông.
Ông Đức nhớ lại: "Lúc đầu biển khá êm, nhưng khi rời đất liền được khoảng hơn 100km thì sóng lớn dần. Từ xa Hoàng Sa hiện lên giữa nền xanh của đại dương. Bao bọc quanh Hoàng Sa là những rạn san hô rộng lớn, vì thế chúng tôi không thể cặp tàu vào được mà phải dùng canô để chuyển quân và quân trang vào đảo. Trên đảo có một tòa nhà lớn được xây dựng từ thời Pháp thuộc, cao khoảng 8m, tường dày 2m dành cho đảo trưởng.
Trong phòng làm việc của đảo trưởng có một bức tường ghi tên tất cả những người lính đã ra đây giữ đảo. Và tên của chúng tôi đã được ghi lên đó, đó là niềm vinh dự lớn lao của một người con đất Việt. Xung quanh đảo là những rừng cây, tuy không to lớn nhưng cũng đủ để che chắn nắng gió cho lính đảo. Hình ảnh lần đầu tiên đặt chân lên mảnh đất tuyệt đẹp của Tổ quốc nơi xa đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ y nguyên. Xúc động lắm".
2. Ông Nguyễn Văn Đức kể: "Nhiệm vụ của chúng tôi là đo đạc, báo cáo về sở chỉ huy ở đất liền những tin tức ở Hoàng Sa mỗi ngày. Anh em khí tượng làm nhiệm vụ quan trắc và báo cáo tình hình thời tiết để phục vụ cho tàu bè lưu thông trong vùng. Trang bị vũ trang lúc ấy không nhiều, chỉ có hai khẩu đại liên 50mm nhưng anh em vẫn kiểm soát được toàn bộ quần đảo Hoàng Sa. Tàu bè quốc tế ngang qua đều tôn trọng chủ quyền của chúng ta, và chúng ta cũng sẵn sàng hỗ trợ tàu bè khi gặp bão tố. Những lúc rảnh rỗi chúng tôi thường dùng canô đi qua các đảo lân cận để chơi vì cảnh quan ở đây rất hữu tình. Đảo Cát, đảo Chim, đảo Elbe, đảo Duncan, đảo Drumond... chúng tôi đều đã đặt chân đến".
| Tờ sự vụ lệnh quyết định điều chuẩn úy Nguyễn Văn Đức làm đảo trưởng Hoàng Sa tháng 10-1969 trong đợt thay quân thứ 38 của quân đội chính quyền Sài Gòn tại Hoàng Sa - Ảnh: Thế Anh |
Trầm ngâm nhớ lại những ngày tháng gắn bó với mảnh đất xa xôi của Tổ quốc, cựu chuẩn úy Nguyễn Văn Đức kể tiếp: "Khi thủy triều xuống, cả rạn san hô hiện lên tuyệt đẹp như một rừng hoa biển. Mỗi khi nhớ đất liền, anh em lại lấy vài cành san hô bỏ vô chậu, bắt vài con cá nhỏ ngồi ngắm nghía bên tách cà phê đen. Có sống ở đảo mới thấy nhớ đất liền, yêu quê cha đất tổ. Thời tiết ở đây khá ôn hòa nhưng gió mạnh lắm, nhiều khi anh em bị gió đẩy ngã sóng soài. Tuy vất vả, thiếu thốn nhưng anh em thấy vui và hãnh diện khi được trấn giữ biển đảo quê nhà".
Ông nói có hai di tích ở đảo Hoàng Sa ông không thể nào quên. Đó là cái miếu nhỏ ở góc đảo mà anh em lính đảo vẫn thường ra đó để tìm chút an bình giữa sóng gió.
Ông kể: "Mỗi khi sóng to gió lớn hay thấy lòng bất an, anh em chúng tôi thường tìm đến ngôi miếu. Lạ lắm, chỉ cần ngửi thấy mùi nhang khói là cảm giác ở xa đất liền như được gần lại. Hơn nữa, mùi nhang khói như gợi lên những tiềm thức về quê cha đất tổ, nhớ về nguồn cội. Đó là những điều cần thiết để những người con đất Việt như chúng tôi yên lòng nơi đầu sóng ngọn gió giữ gìn biển đảo của cha ông để lại. Cạnh đó là một nghĩa trang có hơn 30 ngôi mộ là hài cốt của những chiến sĩ người Việt ngã xuống vì bệnh tật nơi đảo xa, là nắm xương của những người con Việt đã nằm xuống sau những lần đụng độ với âm mưu xâm lược của ngoại bang.
Ở đó còn có cả hài cốt của những ngư dân từ miền Trung, miền Bắc gặp nạn trên đường mưu sinh. Và cũng có cả những nắm xương của lính nước ngoài bị chúng ta hạ gục khi âm mưu đánh chiếm đảo. Có một điều là chúng tôi không phân biệt địch ta khi họ đã ngã xuống, mỗi ngày rằm hay cuối tháng chúng tôi đều thắp nhang lên những nấm mồ hoang. Có lẽ đó là một nét đặc biệt của người Việt mình, là một hành xử đầy tính nhân văn, "lấy nhân nghĩa để thắng hung tàn" mà mỗi người Việt chúng ta còn lưu giữ được từ dòng máu Lạc Hồng!".
| Bia chủ quyền VN ở Hoàng Sa được dựng vào những năm 1930 (ảnh chụp tại phòng lưu trữ tư liệu Hoàng Sa, Đà Nẵng) |
3. Ngày 19-1-1974, ngày quân Trung Quốc dùng vũ lực đánh chiếm Hoàng Sa - một phần máu xương của Tổ quốc VN, là ngày ông Đức cảm thấy đau đớn nhất trong cuộc đời mình. Ông xúc động kể lại: "Khi hay tin Hoàng Sa bị quân Trung Quốc tước đoạt bằng vũ lực, tôi đau đớn đến mức nước mắt không thể chảy được, lòng dạ như ai xát muối. Tôi biết ngoài kia những đứa con của đất Việt sẽ phải đổ máu vì quê hương. Tôi đau vì một mảnh đất tuyệt đẹp và giàu có của nước nhà đã bị ngoại bang vô cớ cướp đoạt. Đó là nỗi đau của một người con đất Việt!".
Là một người từng học và hiểu biết về luật quốc tế, ngay trong ngày Hoàng Sa bị chiếm đó ông đã âm thầm lục tìm lại những tài liệu liên quan, gói ghém cẩn thận nhằm làm bằng chứng chủ quyền của VN đối với quần đảo Hoàng Sa. Đó là tờ sự vụ lệnh đã nhàu nát và úa vàng vì thời gian.
35 năm sau, ông Đức quyết định liên hệ với chính quyền và báo Tuổi Trẻ để cung cấp những bằng chứng quý báu đó. Có lẽ những ai quen biết ông đều không mấy khó hiểu về hành động yêu nước của ông khi biết trong ngày 30-4-1975, ông đã từng xuống tàu để rời Việt Nam, nhưng trong một tích tắc của thời khắc lịch sử ông đã nhảy lại lên bờ, bởi ông biết không nơi đâu bằng quê hương.
Ông Đức lần giở lại tờ sự vụ lệnh năm nào rồi nói: "Chừng nào Hoàng Sa vẫn còn trong tay ngoại bang thì niềm vui vẫn chưa thể gọi là trọn vẹn được. Tôi sợ rằng lớp trẻ sẽ quên mất Hoàng Sa, sẽ quên mất một phần máu thịt của Tổ quốc, sẽ quên mất rằng có rất nhiều người con của đất Việt đã ngã xuống vì Hoàng Sa trong ngày đáng nhớ 19-1-1974". Có lẽ đó không chỉ là điều trăn trở của riêng ông.
THẾ ANH
(còn tiếp)
Bài 2, ngày 9 tháng 9 http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=335863&ChannelID=89
Thứ Tư, 09/09/2009, 16:05 (GMT+7)
Hoàng Sa - tường trình 35 năm sau - Kỳ 2: Biển động
| Ông Lữ Công Bảy |
>> Kỳ 1: Hoàng Sa trong ký ức một đảo trưởng
Khi tôi ghi lại những dòng hồi ký này, sự việc đã xảy ra 35 năm (1974 - 2009). Đã 35 năm trôi qua, những gì tận mắt tôi đã chứng kiến, những gì tôi đã trực tiếp tham gia trong trận hải chiến với hải quân Trung Quốc tại quần đảo Hoàng Sa ngày 19-1-1974 vẫn không phai mờ trong tâm trí tôi.
Lúc bấy giờ tôi là thượng sĩ giám lộ (giám sát lộ trình - hàng hải) trên khu trục hạm Trần Khánh Dư HQ-4 (chiến hạm tối tân nhất của hải quân Sài Gòn thời bấy giờ) với chức danh hạ sĩ quan phụ tá trưởng ngành giám lộ, kiêm hạ sĩ quan phụ tá trưởng khối hành quân.
Với chức danh đó, lúc nào (trong nhiệm sở tác chiến hay hải hành) tôi đều phải có mặt thường xuyên trên đài chỉ huy, thường xuyên bên hạm trưởng Vũ Hữu San (trung tá hải quân). Nhiệm vụ của anh em chúng tôi là ghi lại nhật ký tác chiến, nhật ký hàng hải, xác định vị trí của chiến hạm, đồng thời nhận và chuyển những tài liệu bằng đèn và cờ.
Hôm ấy, ngày 16-1-1974, gió mùa đông bắc thổi mạnh trên biển Đông. Biển động mạnh. Chiến hạm chúng tôi đang tuần tiễu vùng biển Quảng Ngãi từ Sa Huỳnh đến cù lao Ré (đảo Lý Sơn). Đây đã là ngày thứ 14 lênh đênh trên biển. Chỉ còn một ngày nữa chiến hạm sẽ được về Đà Nẵng nghỉ bến, anh em thủy thủ đoàn rộn ràng nghĩ đến ngày được vào đất liền.
Chưa kịp dùng cơm trưa thì từ trung tâm truyền tin đưa lên đài chỉ huy một công điện thượng khẩn: lệnh cho tàu về ngay Đà Nẵng. 17 giờ tàu về đến quân cảng Đà Nẵng (cảng Tiên Sa). Hạm trưởng San và đại úy Diên - trưởng khối hành quân, được lệnh lên họp khẩn cấp ở trung tâm hành quân Bộ tư lệnh hải quân vùng 1 duyên hải. Từ trung tâm hành quân, hạm trưởng điện về tàu lệnh cho ban ẩm thực lên bờ đi chợ (tiếp tế lương thực).
20 giờ hạm trưởng San về tàu. Lệnh cấm trại 100% được ban ra. Ban cơ khí chuẩn bị bắt ống để nhận dầu và nước ngọt. Đến 21g, hai chiếc xe GMC chở một trung đội với đầy đủ vũ khí đạn dược xuất hiện. Lần đầu tiên trước mắt tôi được chứng kiến một toán quân mặc quân phục lạ lùng. Sau một hồi dọ hỏi tôi mới biết đây là lực lượng biệt hải. Tôi được lệnh từ đại úy Diên chuẩn bị hải đồ đi Hoàng Sa. 23g, tàu khẩn cấp rời cảng Tiên Sa trực chỉ Hoàng Sa. Tôi cảm giác có một chuyện gì lớn lao sắp xảy ra.
Ngày N+1
11g30 ngày 17-1, khu trục hạm Trần Khánh Dư HQ-4 đã có mặt tại quần đảo Hoàng Sa. Trước đó ngày 16-1, tuần dương hạm Lý Thường Kiệt HQ-16 do hải quân trung tá Lê Văn Thự làm hạm trưởng cũng đã có mặt tại Hoàng Sa.
HQ-4 tiến gần đảo Vĩnh Lạc. Còi tác chiến vang lên, tất cả thủy thủ đoàn đã sẵn sàng ở vị trí chiến đấu. 14 giờ, trung đội biệt hải được lệnh rời tàu trên ba xuồng cao su, 20 phút sau trung đội biệt hải đã đổ bộ lên rìa đảo an toàn và nhận lệnh tiến sâu vào đảo lục soát.
Báo cáo từ đoàn quân gửi về: không phát hiện gì ngoài vài nấm mộ hình như mới đắp, không có bia, chỉ có cọc gỗ và bảng gỗ đóng trước đầu mộ ghi bằng chữ Trung Quốc với ngày sinh và ngày chết hàng mấy chục năm về trước.
Các chiến sĩ biệt hải được lệnh đào bới các nấm mộ giả lên, hóa ra chẳng thấy xương cốt gì cả. Đây là những nấm mộ ngụy tạo mà ai đó đã dựng lên để chứng tỏ có người Trung Quốc đã sống và chết trên đảo mà thôi. 16g30, lực lượng biệt hải được lệnh rút về tàu.
Đến buổi chiều, phòng chiến báo theo dõi qua hệ thống rađa tầm xa đã phát hiện hai mục tiêu trên biển đang di chuyển đến quần đảo Hoàng Sa. Từ nóc đài chỉ huy, các bộ phận quan sát bằng ống nhòm đã nhìn thấy hai tàu chiến lạ. Trung tâm chiến báo được lệnh theo dõi và báo cáo thường xuyên mọi hoạt động, hướng đi, khoảng cách của hai tàu trên.
Đêm 17 rạng 18-1 là một đêm cực kỳ căng thẳng. Còi nhiệm sở tác chiến báo động suốt đêm. Phía Trung Quốc tăng cường lực lượng và cố tình khiêu khích, các chiến hạm của họ tiến sâu vào lãnh hải Hoàng Sa. Tàu HQ-4 và HQ-16 dùng tín hiệu cảnh cáo: Đây là lãnh hải của Việt Nam. Yêu cầu các ông hãy rời khỏi đây ngay! Phía Trung Quốc đáp trả, cho rằng Hoàng Sa là của họ.
| Tàu đánh cá vũ trang Trung Quốc chặn đường tàu VN trên đường ra Hoàng Sa - Ảnh tư liệu |
Ngày N+2
Sáng 18-1, chiến hạm HQ-4 của chúng tôi tiến về đảo Cam Tuyền. Lúc 8g, trung đội biệt hải được lệnh đổ bộ lên đảo. Sau khi lục soát chỉ phát hiện những nấm mộ mới đắp không hài cốt y như ở đảo Vĩnh Lạc.
Đến 11g, đài khí tượng và quân đồn trú đảo Hoàng Sa báo cáo có hai tàu đánh cá vũ trang mang cờ Trung Quốc xâm nhập và tiến gần đến đảo Hoàng Sa, tàu HQ 4 và HQ 16 được lệnh tiến về đảo Hoàng Sa. Khi tiến đến gần tàu đánh cá vũ trang của Trung Quốc, tàu HQ-4 dùng tín hiệu cảnh cáo và đuổi đi nhưng cả hai tàu Trung Quốc cố tình khiêu khích.
Tàu HQ-4 tiến thẳng đến một tàu đánh cá vũ trang Trung Quốc. Trên tàu có khoảng 30 thuyền viên mặc đồng phục màu xanh dương đậm. Tàu được trang bị hai thượng liên (một đằng trước mũi và một đằng sau lái tàu), ngoài ra có rất nhiều súng AK 47. Tàu HQ-4 quyết định áp sát mạn tàu đánh cá Trung Quốc để xua đuổi.
Hai bên đánh nhau bằng... võ mồm. Thấy không tác dụng, tàu HQ-4 lùi ra dùng mũi tàu ủi thẳng vào tàu Trung Quốc, mũi tàu HQ-4 và neo mũi vướng vào cửa và hành lang phòng lái làm gãy hành lang và cong cửa phòng lái của tàu Trung Quốc. Trước thái độ cương quyết của hải quân VN, họ vội vàng tháo lui. Chiến hạm HQ-16 cũng quyết liệt xua đuổi tàu đánh cá vũ trang còn lại.
Cũng trong sáng 18-1, tuần dương hạm Trần Bình Trọng HQ-5 do trung tá hải quân Phạm Trọng Quỳnh làm hạm trưởng được lệnh tăng cường ra Hoàng Sa. Cùng đi trên HQ-5 có đại tá Hà Văn Ngạc, được giao nhiệm vụ chỉ huy trưởng lực lượng bảo vệ Hoàng Sa. Ngoài ra, đi theo tàu có một trung đội người nhái (lực lượng đặc biệt của hải quân).
Lúc 15g30 chiều 18-1, lệnh đại tá Ngạc cho ba chiến hạm HQ-4, HQ-5, HQ-16 sắp đội hình hàng dọc tiến thẳng về đảo Duy Mộng. Khoảng 16g, có hai tàu chiến Trung Quốc bắt đầu khiêu khích, cắt đường ngang mũi HQ-4 và HQ-16. Đội hình bị chia cắt không thể tiến lên được vì các tàu rất gần nhau, các khẩu đại bác sẵn sàng nhả đạn nhưng không ai được lệnh nổ súng.
Đêm 18 rạng ngày 19-1, tàu chiến và tàu đánh cá vũ trang Trung Quốc vẫn tiếp tục khiêu khích, tiến đến gần đảo Hoàng Sa. Chiến hạm HQ-4 phải dùng còi hơi thật to và đèn hồ quang trên nóc đài chỉ huy rọi thẳng vào đội hình tàu Trung Quốc. Tình hình dịu hơn khi tàu Trung Quốc rút lui về hướng bắc.
Đến nửa đêm, hộ tống hạm Nhật Tảo HQ-10 do thiếu tá hải quân Ngụy Văn Thà làm hạm trưởng đã ra chi viện cho lực lượng bảo vệ Hoàng Sa.
LỮ CÔNG BẢY (còn tiếp)
>> Cùng bạn đọc
| Tình hình tại biển Đông đột ngột trở nên căng thẳng vào ngày 11-1-1974 khi Trung Quốc ngang nhiên tuyên bố các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, đang được chính quyền Sài Gòn quản lý, là một phần lãnh thổ của họ. Ngay sau tuyên bố nói trên, hải quân Trung Quốc đã mở màn chiến dịch xâm chiếm Hoàng Sa bằng cách tung nhiều chiến hạm và tàu đánh cá vũ trang xâm nhập hải phận Hoàng Sa. Trong các ngày kế tiếp, phía Trung Quốc bất ngờ đổ người lên các đảo của Việt Nam. Đến ngày 15-1-1974, quân Trung Quốc đã chiếm đóng các đảo Cam Tuyền (Robert), Vĩnh Lạc (Money), Quang Hòa (Duncan) và Duy Mộng (Drummond)... Ngày 12-1-1974, ngoại trưởng Vương Văn Bắc của chính quyền Sài Gòn đã cực lực bác bỏ luận điệu ngang ngược và lên án hành động gây hấn của Trung Quốc, đồng thời Bộ tư lệnh Hải quân Sài Gòn đã đưa bốn chiến hạm ra vùng biển Hoàng Sa để bảo vệ lãnh thổ. Và trận hải chiến Hoàng Sa đã nổ ra ngày 19-1-1974. B.T. |
Friday, September 04, 2009
Từng người, rồi lại từng người
http://www.esnips.com/doc/39072e31-31e8-4ef3-8802-52caa9263c86/KL2--16.TinhXa
Từng người, rồi từng người, bỏ Verizon nhảy sang AT&T chỉ vì cái iPhone. Đầu năm, mấy thằng bạn thời đại học, ngồi lại với nhau. Đ bảo anh em mình nên làm cái application gì đó cho iPhone để kiếm thêm tiền. Hắn cho xem cái iPhone của hắn. Thích lắm. Thích kiếm thêm tiền. Thích thành công. Nhưng thú thực, hết hứng, để ngồi viết program. Mấy chục năm trước, mình có thể say mê quên hẹn hò, quên ăn, quên ngũ để ôm dàn máy computer. Computer programming là niềm đam mê của mình. Bây giờ: Không, không còn nửa. Bây giờ, có cái gì mơi mới, hứng thú, thì tự mình mầy mò xem qua một chút cho biết, Còn không, kêu đám đàn em. Phải chăng mình đã về chiều hay chán? Hôm nọ, một thân chủ, khách hàng lâu năm, khoe với mình cái iPhone mới. Mình bảo thầm trong bụng, thế là tốn phút trong giờ cao điểm rồi. Mình với ổng không còn mobile to mobile. Từ nay không còn nói thả giàn, nói bất cứ lúc nào, nói bất cứ ở đâu nữa. Thế là:
- I need back to work.
- Ok, bye
Chiều qua, nhận được email của xếp, nhìn thấy "Sent from my iPhone". Mình than thầm, rồi. Từ nay, mình chỉ text hay gửi email cho ổng.
Chơi iPhone hao "địa" quá. Mỗi tháng tốn thêm 30 đô so với cái chương trình bình thường. Không lẻ chơi iPod Touch? Chơi iPod Touch, làm sao mình đọc và viết email, lốc liếc khi đang đi xe hay đi vào vùng sâu, vùng xa. Những nơi không có wi-fi.
Không biết giới lảnh đạo của Apple có nhận ra cái sai lầm khi ký cái exclusive contract với AT&T hay Verizon nhận ra cái lỗi lầm của mình khi từ chối hay đòi hỏi quá nhiều ở Apple khi thương thảo mấy năm trước.
Monday, August 10, 2009
Đạo Đức của Chính Trị Gia
Ở Mỹ, đời sống cá nhân được tôn trọng tối đa. Những giá trị đạo đức theo văn hóa Đông Phương, theo văn minh Thiên Chúa Giáo có lẽ không còn được tôn trọng nhiều như trước.Chuyện trai gái, hút sách,... là chuyện cá nhân. Công luận có thể dể dãi với người bình thường, với các thương gia, với các tài tử điện ảnh, với văn nghệ sĩ... nhưng với những nhà chính trị, những nhà lảnh đạo cơ quan công quyền, có lẽ hơi khắc khe. Các vị nghị sĩ, dân biểu, thống đốc, thị trưởng thành phố lem nhem một tý về chuyện này, chuyện nọ một tý, dù không phạm luật, họ cũng từ chức vì dư luận. Tổng thống Clinton xém bị truất phế vì chuyện hút xì gà trong tòa Bạch Ốc, nhưng người sẽ kế vị ông, Phó Tổng Thống Al Gore, đã trả một giá rất đắt trong kỳ bầu cử 2000.
Một điễm hay thứ hai liên quan đến chuyện nghị viên Andy Quách lái xe dưới ảnh hưởng của bia rượu là cảnh sát thành phố Westminster cũng còng tay ông lớn của thành phố, nghị viên thành phố, như còng tay một công dân khác. Họ hành xử một cách chuyên nghiệp và độc lập. Biện lý cuộc của hạt Orange (District Attorney hay viện kiểm sát nhân dân) cũng tiến hành thủ tục truy tố theo đúng pháp luật. No one above the law.
Wednesday, July 29, 2009
Học, học nửa, học mãi.
Ở tuổi trung niên này, tóc bắt đầu bạc, da sắp nhăn, cái bụng phình ra, ra vô văn phòng bác sĩ thường xuyên hơn, xách cặp trở lại trường là vấn đề. Vấn đề thứ nhất, học trước quên sau. Vấn đề thứ hai, tiền. Tiền đâu để đóng học phí. Một năm học cũng vài chục ngàn. Có nơi dù có cho học bổng toàn phần, tui cũngkhông dám nhận. Nhận rồi lấy tiền đâu để sống. Tiền đâu để duy trì cái lifestyle mình đang có. Thôi, tiền đó để cho con nó học. Vấn đề thứ ba, thì giờ. Thì giờ đâu cho công việc. Thì giờ đâu cho gia đình. Thì giờ đâu cho trường học. Nhưng mà muốn đổi nghề, muốn bon chen, phải cố gắng thôi. Tháng trước đi thi, thấy mình đâu có lẻ loi. Nhiều người cũng như mình. Nhìn họ, mình biết họ đã một cuộc sống ổn định, có sự nghiệp.
Mấy ngày nay, đi làm về là nôn nóng xem coi có thư không? Ngóng cái thư từ tiểu bang gửi về cho biết mình có đậu hay không. Ngóng để xem mình có may mắn ngáp phải ruồi hay không. Chứ kết quả, mình cũng đoán được là 90% là rớt. Những ngày luyện thi, kết quả không khả quan lắm. Kỳ thi của tiểu bang cho ngành này thuộc loại khó nhất nước, trằn ăn trăn quấn. Sáng thi viết, chiều thi khoanh. Lệnh mở đề thi ban ra là cắm đầu viết viết, khoanh khoanh. Chạy đua với thời gian. Cóc dám ngó nguợc, liếc xuôi. Cô bé tóc vàng ngồi bên cạnh, có cho xem, cũng không dám. Phao phiếc gì ở đây. Rớt đành chịu. Thua keo này, bày keo khác. Gian lận, coi như xong. Hết đường binh. Khỏi thi cử. Khỏi bước vào nghề này.

(Ảnh minh họa mượn từ blog Lời Quê)
Hy vọng, ngáp phải ruồi, để khỏi tốn 600 cho kỳ thi tới :)
Tưởng Bở
Trong bụng thầm cám ơn đảng (Dân Chủ) và nhà nước (Obama). Đời đời ghi ơn chủ tịch, í quên tổng thống, Obama vĩ đại :)
Nhầm to. Sau khi đọc kỷ lại và ra ngoài dealer xe để kiểm chứng. Cái SUV uống xăng như uống bia của mình chỉ có 4 ngàn rưởi từ chính phủ. Chính phủ mua lại để đập bỏ làm phế liệu (scrap). Còn dealer mua lại (trade in) để bán, họ trả theo giá blue blook khoảng chục ngàn. Nếu bán được chục ngàn, giử lại để đi cho rồi.
Thằng bé nhà tui nói:
- Để con kêu thằng bạn cho con cái xe củ của nó rồi con mang trade in
- Xe còn chạy được không?
- Dạ, không.
- Vậy thì quên... đi. Chính phủ không mua.
Thôi thì có còn hơn không.
Monday, July 27, 2009
Blog ở Facebook

Thứ nhất, về vấn đề an ninh bảo mật, sự riêng tư. Với tôi, mấy ứng dụng của Facebook như mấy cái quiz, tôi thường "sạo", không bao giờ thành thật trả lời mấy cái quiz :). Cho nên, cái ứng dụng nhập blog của Xa Lộ không ngoại lệ. Với những ai viết blog hơi "nhạy cảm", nên cẩn thận. Thứ hai, Facebook có sẳn ứng dụng của họ rồi. Mình dùng luôn. Việc gì phải gắn lung tung hết ứng dụng này đến ứng dụng kia từ các nguồn khác nhau. Tôi kỵ nhất gắn quá nhiều nhu liệu vào máy điện toán của mình. Nó sẽ làm cho máy điện toán của mình chạy chậm lại. Thứ hai, phần ứng dụng này làm phần ứng dụng kia hư hỏng.
Những hình dưới đây sẽ minh họa tôi dùng phần Note của Facebook như thế nào:

Muốn nhập blog từ nơi khác về, bấm đường dẩn (URL) 'Edit Import Setting' ở góc bên tay phải.

Bạn có thể xem thêm bài viết này và video để biết thêm:
Friday, July 24, 2009
Tổng Thống Obama
Không thích Obama nhưng tui thường dùng Obama là một điển hình để khuyến khích con em tui chăm chỉ học hành. Obama là một điển hình về một cái đẹp của nước Mỹ. Cơ hội cho những ai muốn tiến lên.
Từ ngày Obama lên làm tổng thống Hoa Kỳ, cái hộp điều khiển TV từ xa (remote control) nhà tui, thay hoài. Đúng là đồ Made in China. Tui bấm nút đổi đài liên tục mỗi khi thấy khuôn mặt của Obama trên màn ảnh nhỏ. Hôm qua mấy bạn ảo trên blog, trong "phố rùm" í ới báo cho nhau xem buổi họp báo của tổng thống Obama về chương trình cải tổ y tế. Tui thà xem Dark Blue và Mad Money của Jim Cramer còn hơn là nghe Obama nói dóc :D Tui không tin một người không có thành tích gì về mặt kinh doanh hay lảnh đạo về hành chánh sự nghiệp như Obama có thể làm được điều gì. Ở đời, nhiều khi, hay không bằng hên.
Nói dzậy, chứ vấn đề quan trọng, dính dáng đến quyền lợi của mình, mình đâu dám bỏ lơ :D Việc nước, việc nhà đâu thể bán cái cho người khác. Sáng nay, vô "phố rùm" HN, nghe anh chị em bàn luận về buổi nói chuyện của tông tông teleprompter, vui thì thôi. Đọc lướt bản tin tóm tắt trước khi đi làm: Obama ủng hộ kế hoạch đánh thêm thuế trên những người làm trên một triệu đô để có kinh phí cho chương trình bảo hiểm y tế.
Ừ, đánh thuế chết bỏ tầng lớp giàu có này đi. Nhất là đám ở Hollywood, New York,... Đừng có đụng đến đám tạch tạch xè chúng tôi. Nhưng mà nói dzậy có phải dzậy không? Hay là mấy cha nụi lại vẽ thêm một mớ luật để giúp đám tư bản né thuế và dân đen chúng tôi phải è cổ gánh.
Giờ tui phải đi cầy, nuôi thân, kiếm chút đỉnh để về hưu, rảnh rảnh sẽ tìm hiểu thêm về vấn đề thời sự này. Trông vào chính phủ, chỉ có nước ngáp gió :D