Wednesday, July 19, 2023

DƯỚI BÓNG MÁT CỦA LÁ CỜ “BA QUE”

Hoàng  Ngọc Mai
Bài  nầy tôi muốn nói cho những kẻ cứ mỗi lần vén hai cái mép mồm lên nói là phát ra tiếng "Ba Que".
Theo  tôi thấy, thì những kẻ hay dùng cái từ 3/// đó thường còn trẻ, đa số  chưa đến 60, có nghĩa là vào năm 1975 chỉ còn là con nít. Còn những  người lớn tuổi hơn, thậm chí cả đảng viên, họ cũng nói một cách khác.  Ngay cả từ Ngụy Quân và Ngụy Quyền cũng đã được chính  thức gỡ xuống.
Cho  rằng họ là những kẻ "chiến thắng" một cuộc chiến đi, nhưng tâm lý mặc cảm thua kém của họ vẫn thể hiện qua rất nhiều mặt. Những  giá trị của xã hội thời VNCH vẫn còn đó, làm cho kẻ chiến  thắng ăn ngủ không yên. Hằng  triệu người Bắc di cư vào Nam, sau chiến thắng Điện Biên Phủ. Hằng  triệu người khác vượt biển Đông để từ bỏ chế độ CS sau chiến thắng 1975.
Rồi  sau 1975, bao nhiêu triệu người miền Bắc lũ lượt kéo vào miền Nam làm  việc và sinh sống. Hà Nội là thủ đô, được đảng CS chăm sóc trước miền  Nam những 30 cơ mà? Sao  không có làn sóng dân Nam kéo về Hà Nội? Đảng  tuyên truyền rằng nhờ Mỹ đổ tiền vô nên miền Nam phồn thịnh! Sao lại bảo là Mỹ ác lắm đem quân vô giết dân Việt.
Điều nào đúng? - Cả  hai điều sai !
Nói  rằng thiên nhiên miền Nam trù phú hơn. Đó là ngụy biện hoặc là dốt nát.  Kart Marx đã sai  lầm cơ bản ở điểm nầy khi xây dựng lý thuyết Cộng Sản. Theo lý thuyết  đó, đất đai và phương tiện sản xuất là suối nguồn của sự giàu có, nên CS  không cho tư nhân có quyền sở hữu đất đai và phương tiện sản xuất.
Nhưng  thật ra sự phong phú nằm nơi con người, đất  nước nào biết  chăm sóc và trân trọng con người,  đất nước đó sẽ hưởng được sự thịnh vượng. Hãy  so sánh Nam và Bắc Hàn. Nam Việt và Bắc Việt cũng không ngoại lệ.
Miền  Nam lúc nào cũng bị quân CS đánh phá và khủng bố, chính quyền dân chủ  non trẻ với nhiều CS nằm vùng, mà vẫn xây dựng được cuộc sống hài hòa  cho người dân. Phát triển mọi mặt từ kinh tế, giao thông công cộng, y tế  , giáo dục... Đó là lý do tại sao miền Nam  thịnh vượng. Và cái trình độ dân trí đó đã kéo miền Nam vượt lên hẳn so  với Hà Nội.
Rồi những người miền nam liều mình vượt biển để tìm con đường sống trong cái chết. Nếu chẳng  may bị bắt trở lại thì bị tù đầy với tội danh là "phản quốc". Khi họ ổn định cuộc sống nơi nước ngoài,gửi  những đồng tiền do chính sức lao động của họvề  cho thân nhân ở trong nước thì  đảng lại gọi họ là "kiều bào", "khúc ruột ngàn dậm",  nghe sự nịnh nọt trơ trẻn mắc ói! Còn mấy cái mồm tuyên truyền thì kêu  đi ra nước ngoài ăn bơ thừa sửa cặn...Nhờ những đồng tiền "bơ thừa sửa  cặn" đó mà kinh tế VN vượt qua thời kỳ khô cằn do đường lối kinh tế  XHCN, mọi thứ đều quốc doanh hóa, nhà nước quản  lý hết....Đến lúc hết thở, nên nhà nước hết hồn, đành buông xả ra gọi  là "đổi mới" !
Qua  đó, có phải cái bóng mát của VNCH vẫn che cho dân trong những lúc khó khăn đó đến ngày hôm nay?
Vậy đó, Cộng Sản Bắc Việt vi phạm những hiệp ước quốc tế để giành chiến thắng nhưng những giá  trị Nhân Bản của VNCH càng lúc càng âm ỉ đốt nóng những trái tim Việt Nam.
Các  người cứ dùng lời lẽ sấc xược để tỏ vẻ khinh miệt người khác càng làm  lộ rõ các người dốt  nát và kém văn hóa mà thôi. Cộng Sản Chủ Nghĩa là đỉnh cao của Xã Hội  Chủ Nghĩa. Mà XHCN cũng vỡ tan theo liên bang Sô Viết rồi, còn Thiên  Đàng Cộng Sản có nằm mơ cũng không gặp.
Vậy mà các người cố gào 3/// để làm cho mình cao hơn ư? Rất tiếc cái chính  nghĩa Cộng Hòa đó vẫn sáng mãi trong lòng dân Việt, nhất  là nhân dân miền Nam. Có  lẽ phải dùng đến những con số để chứng minh cho thấy cả guồng máy của  nhà nước XHCNVN đã và đang sống dưới bóng mát của lá cờ mà họ gọi là  3/// đó.
Các  người cứ lục tung hết sổ sách của cái gọi là "chính quyền XHCNVN" lên  mà xem tổng ngân sách nhà nước dùng để trả lương cho toàn bộ công nhân  viên chức nhà nước là bao nhiêu. Rồi các người xem con số đó có phải  chưa bằng một nửa số  tiền Việt Kiều gửi về hàng năm, trung bình là 10 tỷ USD, có năm cao hơn. Như vậy các  người không ngủ dưới bóng mát của lá cờ vàng ba sọc đỏ là gì?
Tôi sẽ dẫn giải cho các người thấy, cả nước VN từ sau 1975 đến nay vẫn tiếp tục sống dưới bóng  mát của lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ.
Từ  ngày Sài Gòn bị "phỏng giái", (người dân Miền Nam nói như vậy đó, nói  lái là một nét đặc trưng trong văn hóa bình dân của dân nam kỳ), thì một  mặt trận tiêu diệt Văn Hóa miền Nam được phát động rất quy mô và triệt  để. Đó là trận chiến "Tẩy Não" dân Miền Nam,  nhằm loại bỏ tư tưởng và ý thức hệ Tự Do Dân Chủ. Tất cả văn hoá phẩm  từ sách báo đến âm nhạc đều bi tiêu hủy và cấm đoán. Nhưng làm sao trói  buộc được tư tưởng của con người chứ?
Nhà  nhà nộp sách đem đốt, việc nầy không khó, nhưng cấm dân miền Nam hát  những bản nhạc đã in  sâu vào tim vào óc của họ thì quả là không thể được. Khi mọi thứ đã  hoang tàn đổ nát kể cả lòng người dân lành, thì những dòng nhạc trữ tình  khe khẻ quay trở về như làn gió nhiệm mầu xoa dịu bớt cái nổi thống khổ  của đời thường XHCN. CSVN gọi dòng nhạc đó  là "Nhạc Vàng" để cân với dòng "Nhạc Đỏ" sặc mùi chém giết mà giai điệu  và tiết tấu mang đậm sắc thái TC. Nhưng tới hiện tại thì họ trở nên  ganh tị với cái tên gọi đó, vì nó đích đáng và đúng trên nhiều khía  cạnh.
"Nhạc  Vàng" không cổ súy chiến tranh mà chỉ biểu lộ những đau thương của con  người trong thời chiến. Vậy tại sao người ta cấm Nhạc Vàng? Có phải  người ta sợ cái bóng dáng thiên thần dịu dàng và ngọt ngào đầy tình  người sẽ làm hiện thân của Ác Quỷ nổi trội rỏ nét  hơn chăng?
"Nhạc  Vàng" một tòa lâu đài văn hóa Việt Nam Cộng Hòa bất diệt, chẳng những  không hoen rỉ qua thời gian mà còn lóng lánh hơn như một kho báu cho mọi  tầng lớp con dân VN suốt 3 miền và kể cả những kẻ từng lên án, vùi dập  lẩn sợ sệt nó. Bao nhiêu người đã khai thác  cái kho báu vô tận nầy.
"Nhạc  Vàng" loài hoa mỹ miều kiêu sa, mọc lên từ bom đạn chiến tranh, tồn tại  qua bao sự vùi dập, thể hiện tính Nhân Bản của một xã hội đầy tình  người, đáng được trân quý như vàng. Hơn nữa thế kỷ qua, chưa có một đối  thể nào lăm le đứng gần chứ đừng nói là soán  ngôi.
"Nhạc  Vàng", một thứ phụ gia kỳ diệu, không thể thiếu được khi thưởng thức  một ly cà phê ngon hay một chén trà thanh thoát. Một tay guitar và nhạc  vàng luôn là tâm điểm cho những buổi nhậu bình dân.
"Nhạc  Vàng", một loại trầm hương hảo hạng cho bất kỳ cuộc họp mặt nào từ quê  ra tỉnh, từ đám cưới đến đám tang, từ sân khấu đại nhạc hội hàng ngàn  khán thính giả đến quán cà phê dăm ba người cuối phố, thậm chí là niềm  giải trí duy nhất trong chốn lao tù....
"Nhạc  Vàng", là ánh lửa rực rỡ của con Phượng Hoàng hồi sinh từ tro bụi sau  khi những người nhân  danh CSCN đã giết nó bằng mọi khả năng của họ. Ánh lửa đó đã bùng lên,  lan tỏa đến từng trái tim của chính những người mang danh hiệu là Đảng  Viên ĐCSVN, bất luận là ở đâu, Nghệ Tỉnh, Hà Nội hay Sài Gòn!
Nói  mãi về "Nhạc Vàng" VNCH không bao giờ cạn ý.
Nếu  những lời lẽ quanh co trên đây chưa thực sự vẻ ra cái bóng mát của lá  cờ vàng, chưa chứng minh được âm nhạc VNCH là Vàng ròng 24 kara thì tôi  xin được dẩn quý vị vào yếu tố kinh tế của Nhạc Vàng vậy.
Từ  hải ngoại đến quốc nội, bao nhiêu doanh nghiệp phát triển nhờ Nhạc  Vàng, bao nhiêu ca sĩ thành danh và nên sự nghiệp, bao nhiêu người trở  nên giàu có, bao nhiêu công ăn việc làm cho cái kỹ nghệ âm nhạc nầy, từ  thời băng từ, đến đĩa từ, CD, kế đến phong trào  Karaoke, bao nhiêu kỹ thuật viên, phòng thâu, ca nhạc sĩ, cơ sở sản  xuất, phát hành, bán sĩ lẻ, thiết bị âm thanh, ..v.v  và  v.v....
Bao nhiêu Đại Nhạc Hội, tụ điểm ca nhạc... Biết bao nhiêu ca sĩ, từ Bắc chí Nam đã thành triệu  phú đô la nhờ vào cái bị gọi là " Văn Hóa Nô Dịch" đó.
"Nhạc  Vàng" đã tham gia với người dân cả nước trong việc mưu sinh hàng ngày,  từ quán cà phê, đến hang loạt xe đò đường dài, đến anh bán kẹo kéo, đến  những em bán hàng rong hằng đêm trên phố, đến những người hành khất . .  .Lớp học hát , học đàn nở rộ, tiệm sản xuất  đàn guitar gia tăng, quán cà phê nhạc sống, bình dị mà trữ tình ngày  càng phổ biến.
Một  chiếc điện thoại thông minh, một cái mi-crô không dây, khách ngồi uống  nước mía bên vệ đường cúng có thể chia sẻ với nhau một bản tình ca... ấm  áp. Cái bóng mát đó càng ngày càng mở rộng ra trên nhiều lảnh vực của  cuộc sống và địa phưong, lan dần đến tận các  tỉnh miền Bắc... Đó không phải là bóng mát từ nên âm nhạc Việt Nam Cộng  Hòa thì là gì, lửa hỏa ngục chăng?
Tôi  đã thấy, ca sĩ  ĐVH, tranh thủ cho ra mắt 2,3 album nhạc vàng trong  vòng một tháng, hát giành hát giựt, sợ ca sĩ khác hát trước, mất số bán.  Như một tên ăn trộm, khám phá ra kho báu, hốt vội hốt vàng, nhạc vàng  là vàng ròng đó.
Tôi  đã thấy cũng ĐVH hát "Cho một người nằm xuống" , dĩ nhiên là hát để thu tiền, có  bao giờ ĐVH nghĩ đến những trái ngọt nầy do ai vun trồng mà nên? Sao không hát cho người thương binh VNCH còn sống vất vưởng ngày hôm nay. Mang danh một điva, một nghệ sĩ , ĐVH  nếu có tâm hồn nghệ sĩ, sao  không dám một có lần tri ân những người đã nằm xuống để bảo vệ cho thể chế đã sản sinh ra cái kho báu âm nhạc nầy.  Phải chăng vì không có tâm hồn mà chỉ hát vì lòng tham nên bị người đời gọi là Ca Nô ?
Tôi  đã xem video clip của đại ca...sĩ Ngọc Sơn, đại gia từ nhạc vàng, hát trong một hội trường đầy ấp khán  giả là quân đội mặc quân phục đại cán, ngực đầy huân chương "cách miệng". Những ca khúc  nhạc vàng cất cao, cả hội trường đứng dậy, hai tay đưa lên cao, đung đưa theo dòng nhạc....
Các  vị đa số là đảng viên, các vị chắc đã học tập lý luận nhiều lắm, quý vị  có thấy một nghịch lý vô cùng to lớn ở đây không? Hoặc là các vị có  thấy xấu hổ trong lòng không? Cái  mà quý vị diệt tận, giết sạch ngày hôm qua, thì hôm nay ngồi dưới cái  bóng mát của cái "xác khô" VNCH mà chia sẽ hương thơm ngào ngạt của nó.
Các người là kẻ  chiếm và thắng,  các người hành hạ, chà đạp kẻ thất cơ lỡ vận nhiều rồi, chúng tôi không màng, lịch  sử sẽ có lúc trả lại công đạo.
Nếu  quý vị mạt sát VNCH thì móc cổ mà ói ra hết những gì quý vị nuốt vô từ nền văn hóa VNCH đi.
Còn như quý vị trơ trẻn, miệng thì mỉa mai : "đu càng, ba que, quần què" mà giành nhau đưa tay  vào chắm mút, chúng tôi khinh lắm.
Hoàng Ngọc Mai

No comments: