Saturday, June 06, 2009

Good luck, my sweet daughter.

Ngày mai, con gái bắt đầu thi cuối khóa (final exam). Sáng nay, tính
text cho con để chúc con may mắn trong kỳ thi. Nhưng nghĩ tới, nghĩ
lui, rồi lại thôi. Thôi thì cứ như mấy khóa trước vậy. Im lặng. Nhưng,
con yêu, chắc chắn một điều bố luôn nhớ đến và cầu nguyện cho con.

Nhớ khóa học mùa Thu đầu tiên, con thi final cuối tuần, không về nhà.
Bố ngạc nhiên bảo mẹ: "Ngày xưa, anh đâu có thi final cuối tuần đâu?".
Đúng là xưa khác, nay khác. Trường bố khác trường con.

Xin Chúa gìn giử nâng đở con.

Friday, June 05, 2009

Nhà giáo đi bên lề trái: Thạc sĩ Nguyễn Thị Bích Hạnh

Trích từ http://dantri.com.vn/c20/s20-328622/cho-thoi-viec-nu-thac-si-xuyen-tac-dao-duc-nha-giao.htm:

Cho thôi việc nữ Thạc sĩ xuyên tạc đạo đức nhà giáo

(Dân trí) - Ngày 1/6, Sở GD-ĐT tỉnh Quảng Nam đã công bố quyết định cho thôi việc đối với một Thạc sĩ đang công tác trường THPT chuyên Nguyễn Bỉnh Khiêm. Người bị buộc thôi việc là Thạc sĩ Nguyễn Thị Bích Hạnh (28 tuổi), giáo viên giảng dạy môn Văn tại Trường THPT chuyên Nguyễn Bỉnh Khiêm. Trong quá trình công tác, cô giáo này đã lợi dụng bục giảng của nhà trường để nói những điều không tốt, không chính xác về nghề giáo, về Đảng và chủ trương pháp luật của Nhà nước.

Quyết định thôi việc nêu rõ: Bà Nguyễn Thị Bích Hạnh đã vi phạm nghiêm trọng trong việc xuyên tạc đạo đức nhà giáo; sử dụng bục giảng làm nơi tuyên truyền những nội dung trái với quan điểm của chính sách Nhà nước; xuyên tạc đường lối của Đảng, chủ trương pháp luật của Nhà nước, vi phạm quan điểm nội dung giáo dục trong việc cập nhập khai thác, truyền bá trang web phản động, phản giáo dục.

Thạc sĩ Nguyễn Thị Bích Hạnh tốt nghiệp Đại học và bảo vệ luận án Thạc sĩ văn tại Trường Đại học Đà Lạt. Tháng 9/2007, cô Hạnh được nhận vào giảng dạy tại Trường chuyên Nguyễn Bỉnh Khiêm theo diện thu hút nhân tài của tỉnh Quảng Nam.

Tường Vy

Đọc thêm:

Thursday, June 04, 2009

Tưởng niệm 20 năm cuộc thảm sát Thiên An Môn (Tiananmen Square Massacre)



Hai mươi năm trước, với khát vọng độc lập, tự do, dân chủ, và nhân quyền, nhân dân thuộc các nước trong khối Xã Hội Chủ Nghĩa từ Đông Âu sang Á Châu đã dấy lên một cuộc cách mạng. Một cuộc cách mạng làm thay đổi bộ mặt thế giới.

Ngày 4 tháng Sáu năm 1989, thanh niên sinh viên học sinh và người lao động Trung Hoa đã đổ máu trên công trường Thiên An Môn. Ngày 9 tháng 11 năm 1989, bức tường Bá Linh sụp đổ, mở đầu cho hai miền nước Đức thống nhất trong hòa bình. Hai năm sau, 1991, Liên Xô, nước Xã Hội Chủ Nghĩa đầu tiên chính thức giải tán.

BBC News - June 4, 1989, Tiananmen Square Massacre
http://www.youtube.com/watch?v=XJBnHMpHGRY

Tiananmen Square - Holding Up A Tank
http://www.youtube.com/watch?v=O4xtkpO7ZqU


Trần Trung Đạo: Từ Buổi Chiều Trên Nghĩa Địa Hàng Dương

Vừa ăn trưa, vừa đọc blog :D Bài viết này của Trần Trung Đạo hay và đúng. Tôi đồng ý với tác giả Trần Trung Đạo, Côn Đảo là di tích lịch sử của cả dân tộc, là chứng tích của tất cả những người Việt yêu nước. Côn Đảo không phải của riêng ai hay của bất kỳ đảng phái nào.

Trích từ trang nhà của Trần Trung Đạo: Từ Buổi Chiều Trên Nghĩa Địa Hàng Dương:

Trong nghĩa địa Hàng Dương, bên chiếc cầu đá phía bên phải dinh chúa đảo, trước những xà lim chật hẹp, một ngày không xa, các thế hệ Việt Nam sẽ đến đó, không phải để nghe kể công, nghe tuyên truyền mà đến để im lặng cúi đầu tưởng niệm các anh hùng dân tộc.

Họ là ai? Họ là những đảng viên Việt Nam Quang Phục Hội, Phong trào Đông Du, Phong trào Duy Tân, Tân Việt Cách mạng Đảng, Việt Nam Quốc dân Đảng, Đại Việt Quốc dân Đảng, Đại Việt Dân chính, Dân Xã Đảng, Đảng Lập hiến, Đại Việt Duy dân và nhiều tổ chức, phong trào không Cộng sản khác.

Họ là ai? Họ là tín đồ các tôn giáo, nhất là Cao Đài và Hòa Hảo, hai tôn giáo được ra đời tại miền Nam, có truyền thống kiên quyết chống cả thực dân lẫn Cộng sản.

Nếu họ đã từng là đảng viên Cộng sản thì sao? Không sao cả. Như tôi đã có dịp viết vài lần trên diễn đàn này, việc tham gia vào đảng Cộng sản của một số người Việt Nam, chủ yếu là để được tổ chức hóa nhằm mục đích hợp đồng chiến đấu, đạt đến chiến thắng dễ dàng hơn chứ không phải vì tin vào chủ nghĩa Cộng Sản. Ngày đó, vì điều kiện giao thông khó khăn, núi non cách trở, sự phát triển của các đảng phái chống thực dân ít nhiều bị giới hạn bởi các đặc tính địa phương, bà con giòng họ, hoàn cảnh trưởng thành. Nếu họ sinh ra ở Quảng Nam họ sẽ gia nhập Việt Nam Quốc dân Đảng, sinh ra ở Quảng Trị họ sẽ gia nhập Đại Việt, sinh ra ở Cần Thơ, Vĩnh Long, An Giang họ sẽ gia nhập Dân xã Đảng. Đó là trọng điểm của các đảng phái chống Pháp trong những thập niên đầu của thế kỷ 20. Ông bà chúng ta có súng dùng súng, có gậy dùng gậy, và trong nhiều trường hợp chỉ là những bàn tay không gầy yếu.


Đọc thêm ở đây.

Wednesday, June 03, 2009

Tạm biệt blog 360.yahoo.com

Cất blog 360.yahoo.comprofiles.yahoo.com để lưu trử :) Xem ra Yahoo chọn profiles.yahoo.com là mạng xã hội chính thức để cạnh trạnh với Google Blogspot, Microsoft Windows Live Space, Wordpress, Twitter,... Profiles.yahoo.com là nối tiếp của 360.yahoo.com. Như đã nói ở entry trước, tôi không dùng 360 plus. Không phải sợ người ta quản lý hay khó dể. Thực ra, 360 plus chịu sự tài phán về mặt pháp luật của Singapore chứ không phải của CHXHCNVN, nên không có gì đáng ngại. Thứ nhất 360 plus còn nhiều lổi. Thứ hai, tôi cũng như một bạn blog khác đã viết, nó màu mè hoa lá cành. Thứ ba: với tình hình kinh tế hiện nay, liệu tổng công ty Yahoo có để cho Yahoo Việt Nam tiếp tục điều hành sản phẩm 360 plus? Nếu 360 plus không mang lại lợi nhuận từ quảng cáo thì không lý gì Yahoo phải nuôi cả hai nhóm blog là profiles và 360 plus.

Dọn qua Multiply chỉ vì nhiều bạn blog từ 360 qua đó. Mình muốn trao đổi với bạn ở Multiply, nên phải có một trương mục không thể viết tự do như ở Blogspot hay Wordpress. So với các nhà cung cấp dịch vụ blog hàng đầu khác như Blogspot của Google, Facebook, Wordpress,... Multiply còn nhiều vấn đề. Trang web không tự động cập nhật. Nếu mở nhiều tab trong cùng một trình duyệt, mỗi tab cho mỗi multiply user, ý kiến viết cho người này bị gắn vào cho người kia. RSS feed không có. Tốc độ chậm. Gửi bài viết mới bằng thư điện tử, lúc được, lúc không. Không biết Multiply version 4 có khá không? Và quan trọng hơn nửa Multiply có sống sót trong cơn khủng hoảng kinh tế hiện nay không?

Vì vậy, quanh đi quẩn lại, tôi lại về cái blog đầu tiên ở Blogspot. Ta về ta tắm ao ta. Rảnh rảnh vô Facebook và Multiply tán dóc với bạn blog :D

Friday, May 22, 2009

Met

Nản quá nản. Chỉ muốn buông xuôi mọi chuyện... :(

Wednesday, May 20, 2009

Khi người dân quyết định


Với kết quả của cuộc bầu cử đặc biệt ngày 19 tháng 5 năm 2009, cử tri California đã nói KHÔNG với quý vị dân cử đang lảnh đạo hai ngành lập pháp và hành pháp của tiểu bang California.

Đồng ý là khi nói KHÔNG, ngân sách tiểu bang sẽ thiếu hụt 23 tỷ đô-la, thay vì 15 tỷ. Nhiều công chức, cảnh sát, lính cứu hỏa, giáo chức sẽ bị nghĩ việc. Nhiều chương trình của tiểu bang sẽ bị cắt giảm hay loại bỏ. Chính bản thân tôi cũng phải è cổ đóng thêm tiền học phí đại học cho con tôi. Kể từ niên học tới, tôi phải đóng thêm 662 dollars cho một đứa. Hai cô cậu mất toi hơn 1300 đô. Bản thân mình đã mất thêm 10 đô cho mỗi cái check lương kể từ tháng trước. Tiền thuế xe cũng đã tăng.

Thà là như vậy, còn hơn để cho quý vị phung phí tiền bạc mồ hôi nước mắt của nhân dân. Khi tôi phải đóng thêm tiền học cho con, tôi biết chắc số tiền đó là cho con của tôi. Đóng thêm thuế tiêu thụ, thuế xe, thuế thu nhập cá nhân để cho quý vị phí phạm: KHÔNG

Khi người dân nói YES cho dự luật 1F không tăng lương cho quý vị dân cử, chúng tôi muốn nói quý vị hãy làm gương cho dân bằng hành động thiết thực. Chúng tôi không thể hy sinh cho sự nghiệp của quý vị.

Tuesday, May 19, 2009

No on 1A

Sáng nay tớ chạy vội qua phòng phiếu cạnh nhà để làm nhiệm vụ công dân. Tiền thì không có mà mấy ông nội cứ bày đặt bỏ phiếu với không bỏ phiếu. Nhưng mà không có bỏ phiếu kỳ này không được. Mình không bỏ phiếu NO cho dự luật 1A là mình phải è cổ ra đóng thuế thêm hai năm nửa cho mấy ông bà chính trị gia ở Sacramento, thủ phủ của tiểu bang California. Thống đốc Arnold Schwarzenneger và quí vị dân biểu, nghị sĩ của tiểu bang làm sao đó thì làm.

Tớ nhất định không cho phép tăng mức thuế: thuế tiêu thụ, thuế xe cộ, thuế lợi tức cá nhân.

Tớ không cho cho phép quý vị mượn đở tiền dành cho các mục đích giáo dục, y tế ở các khoản thu từ sổ xố, thuế thuốc lá,... để cân bằng ngân sách.

Tớ ủng hộ việc đóng băng tiền lương của các vị dân cử tiểu bang: thống đốc, phó thống đốc, các bộ trưởng, các vị dân biểu, nghị sĩ. Nếu cần, dẹp bớt nhân viên phụ tá của quý vị đi.

Monday, May 18, 2009

Động đất 5.0

Đang ngồi coi TV và lướt web, thấy cái sofa rung rung gần 10 giây là biết động đất lớn rồi. Sau trận rung, kêu cậu con lớn đi kiểm soát xung quanh nhà coi có gì không? Nhắc Út gọi cho cô cả xem tình hình ở trên ký túc xá đại học như thế nào. Trung tâm của trận động đất cách trường của cô cả không xa. Mấy tiếng đồng hồ sau, người ta bảo không phải 5.0 mà chỉ 4.7. May mà không có thiệt hại nặng về người và của.

Ớn.

Sunday, May 17, 2009

Biển

Cuối tuần ra biển.


Đứng ở đây lại nhớ tới biển Qui Nhơn năm nào.


Get this widget | Track details | eSnips Social DNA

Friday, May 15, 2009

Phong bì hay không phong bì?

Chuyện nhỏ, nhưng cũng đắn đo vài giây rồi mới kéo cái ngăn kéo, lấy phong bì, bỏ cái thư gửi cho ông thầy của Út vào. Không thể suồng sã, đơn giản gửi cái thư cầm tay, không có cái phong bì. Mấy ngày trước, ông thầy gửi thư điện tử (email) cho mình hỏi ý kiến nên cho (1) Út về sớm hay (2) xuống lớp dưới trong giờ học về family life. Mấy tháng trước, nhà trường xin phép cho con tham gia giờ học về vấn đề tính dục, mình không cho phép. Email đến nhưng mình không liếc vào cái thư mục (folder) mang tên Education để xem cái thư chưa đọc là cái gì. Hôm qua Út nhắn lời thầy, mình vào xem và trả lời. Sợ thầy cũng như mình, bận, không kịp đọc thư và vì tính thời gian, nên in ra giấy, và đưa cho con mang lên trường.

Cuộc sống hôm nay quá đơn giản. Ngày xưa lúc ra trường, mình làm bản tiểu sử xin việc, đánh máy trên giấy thật tốt, bỏ vào cái phong bì thật đẹp, dán con tem gửi đi. Soạn một cái đơn xin việc cho một công ty mất gần tiếng. Công ty cũng vậy. Hồi đáp bằng một lá thư trang trọng, hay một cái phong bì thật lớn với những tập hình tài liệu giới thiệu về công ty. Hôm nay, mình chỉ cần mở hộp thư điện tử là thấy cả trăm cả ngàn cái đơn xin việc. Cái nào đáng chú ý, hợp tiêu chuẩn, cầm điện thoại lên gọi hay giao cho người khác gọi phỏng vấn dùm. Công ty không nhất thiết phải hồi đáp. Người xin việc cũng không mong chờ hồi âm. Nếu được, người ta sẽ gọi cho mình phỏng vấn. Thuận mua vừa bán. Việc gì phải ngóng.

Về tổng thống Trần Văn Hương

Ở blog Anh Ngữ Bolsavik.com của bạn Hạo Nhiên hôm nay có một chi tiết không đúng về tổng thống Trần Văn Hương "A week later, Huong resigned and left the country too."


Điều này không đúng. Tôi cóp lại phần ý kiến của tôi bên đó về đây:

President Trần Văn Hương never left Vietnam. He stayed in Vietnam and under house arrest until he died in 1982.

"Tôi xin phép từ chối. Tôi không nhận cái quyền công dân nầy. Dầu gì tôi cũng đã là người lãnh đạo miền Nam, trong khi binh sĩ, nhân viên các cấp, chỉ vì thừa lịnh của chúng tôi, mà giờ đây vẫn còn bị giam cầm trong các trại cải tạo, chưa được trả quyền công dân. Chẳng lý gì, tôi là người trách nhiệm, lại được trả quyền công dân trước…" (Lời cựu Tổng Thống Trần Văn Hương trả lời một cán bộ CS, khi họ đến nhà định làm lễ, quay phim "trả quyền công dân cho ông").
(http://ongvove.wordpress.com/2009/04/25/tưởng-niệm-cụ-trần-van-hương-nhan-si suốt-dời-giữ-tiết-thao/)


« Thưa Tổng Thống, tình trạng hiện nay rất nguy hiểm. Nhơn danh chính phủ Hoa Kỳ, chúng tôi đến mời Tổng Thống rời khỏi nước, đi đến bất cứ xứ nào, ngày giờ nào với phương tiện nào mà Tổng Thống muốn. Chính phủ chúng tôi cam kết bảo đảm cho Ngài một đời sống xứng đáng với cương vị Tổng Thống cho đến ngày TT trăm tuổi già»
Tổng Thống Trần Văn Hương mĩm cười trả lời :
«Thưa Ngài đại sứ, tôi biết tình trạng hiện nay rất là nguy hiểm. Đã đến đỗi như vậy, Hoa Kỳ cũng có phần trách nhiệm trong đó. Nay ông đại sứ đến mời tôi ly hương, tôi rất cám ơn Ông đại sứ. Nhưng tôi đã suy nghĩ và quyết định dứt khoát ở lại nước tôi. Tôi cũng dư biết Cộng Sản vào được Saigon, bao nhiêu đau khổ nhục nhã sẽ trút xuống đầu dân chúng miền Nam. Tôi là người lãnh đạo đứng hàng đầu của họ, tôi tình nguyện ở lại để chia xẻ với họ một phần nào niềm đau đớn tủi nhục, nổi thống khổ của người dân mất nước. Cám ơn ông Đại sứ đã đến viếng tôi.»
(http://namkyluctinh.org/a-lichsu/tvhuong/tdphong-tvhuongditan.htm)


Căn biệt thự sang trọng của ông cựu Tổng thống Trần Văn Hương sau giải phóng, cách mạng không đụng tới. Hàng ngày từ nhà riêng ông dùng xe đạp tự tới dinh Độc lập là địa điểm học tập cải tạo do ông Cao Đăng Chiếm giảng bài. Cuối khoá các quan chức tướng tá nguỵ quyền Sài Gòn tham gia học tập đều phải viết thu hoạch. Ông Chiếm nói ông Trần Văn Hương có tuổi, mắt lại kém nên miễn cho việc viết nhưng ông Hương cứ tình nguyện viết thu hoạch nghiêm cẩn.
......
Ông già Trần Văn Hương đọc thơ cười lớn sáng ngày 30 tháng 4 năm 1975, đại sứ Ma-tin còn gọi điện hối thúc là luôn giành sẵn cho qua một chiếc trực thăng. Nếu qua có đi thì đi ngay từ hồi đó rồi!

...Có lẽ đám tang ông Trần Văn Hương thuộc loại hiếm ở thành phố vào cái thời điểm Mồng Ba Tết năm 1982? Muốn chết đơn giản, ông xin được thiêu xác. Quây kín ở đài hoá thân hoàn vũ bữa đó như cách nói vui của người Sài Gòn là đông đủ cả người của cách mạng và người của chế độ cũ. Lại có sự hiện diện của mấy vị tướng nguỵ vừa mãn hạn học tập cải tạo. Phụ trách lễ tang là bạn cũ của người vừa quá cố, GS Nguyễn Văn Chì tức chú Tư Chì, Chủ tịch UBMTTQ thành phố Hồ Chí Minh...
(http://www.tienphong.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=8864&ChannelID=13)

Còn chuyện ông cựu thủ tướng Nguyễn Bá Cẩn và nhóm của ông ấy, nói gì, làm gì ở hải ngoại, tôi không quan tâm lắm. Là một người Việt, tôi quan tâm đến những vấn nạn đang xảy ra hôm nay tại Việt Nam: Hoàng - Trường Sa, beauxite, ô nhiễm môi trường, tệ trạng tham nhũng, lao động phổ thông không có việc làm, học phí... Là một công dân Hoa Kỳ, tôi quan tâm đến công ăn việc làm của tôi ngày hôm nay, ngày mai ta về hưu như thế nào, đất nước tôi đang tạm dung đi về đâu trong những ngày tháng tới? Các vị ấy đã lớn tuổi. Ngày về với ông bà tổ tiên cũng không xa, nên thông cảm.

Wednesday, May 13, 2009

I LOVE CHINA và SỨC NẶNG CỦA MỘT DÂN TỘC

Tác giả: Mai ky


Xưa - cặp xách của những đứa trẻ đến trường thật đợn giản. Học trò chỉ có những cái cặp da trâu của Hồng Hà sản xuất , hôi mù, dùng từ cấp 1 đến cấp 3 vẫn chẳng hỏng. Sau này thì có cặp giả da của Sài Gòn, dùng kg bền, nhưng mẫu mã thì đẹp hơn. Rồi cặp của Liên Xô, Đức, Tiệp khắc.. do những người đi lao động bên đó mang về làm quà…

Có một chiếc cặp, là niềm mơ ước của bất cứ đứa trẻ nào thời đó. Từ sách vở, bút mực đến củ khoai, củ sắn, hòn bi, con quay… đến cả những ước mơ và hoài bão đẹp ..tất cả đều chứa đựng trong chiếc cặp nhỏ bé. Nó thật hữu ích, là hành trang không thể thiếu của lứa tuổi học trò.

Nay - cặp có đủ kích cỡ, kiểu dáng, đủ hãng, đủ màu, đủ quốc tịch.. tây, tầu, đủ cả. tha hồ mà lựa chọn. Cặp - không còn là nhỏ bé và giản dị như vốn có, Cặp - phải gánh trên vai những tập sách vở nặng hàng chục cân, Cặp - đã mang theo những mong muốn đầy sức nặng của bố mẹ, ông bà. Để rồi, những câu dân ca, câu hát - Cọ xòe ô che nắng.. dâm mát đường em đi.. giờ trở thành dĩ vãng.

Cặp đã trở thành quá tải!


………………

Nhưng - chiếc cặp ở câu chuyện này, không chỉ đơn giản là đựng sách vở, hay chứa đựng niềm hy vọng của một gia đinh, mà là chứa đựng sự "xót xa của một dân tộc".

Chiếc cặp, vốn dĩ nó chẳng có tội gì. Nhà sản xuất hay nhà phân phối cũng vậy, đâu có lợi nhuận là họ đến - có cầu ắt có cung. "Trung quốc vĩ đại" cũng chẳng có tội tình gì. Nhiều người yêu đất nước họ - họ nỉ hảo. Nhiều người ở trên thế giới này, dùng hàng TQ, đất nước họ càng giầu mạnh, phát triển - họ nỉ hảo hơn nữa. Quán triệt sâu sắc từ lãnh đạo đến hơn 1 tỷ dân như thế.

Người TQ đi đến đâu, hàng hóa của họ phải xuất hiện tại đó - người TQ đi đến đâu, nơi đó, người bản xứ phải kiêng dè kính nể - người TQ đi đến đâu, tiếng Hoa phải là "cái chợ ngôn ngữ" chính thức… mọi chuyện cứ thế mà làm, khỏi bàn cãi.

Tính tự tôn và tinh thần dân tộc của họ đã "xuyên thủng" cả thế giới, Chúng ta với những lũy tre làng bao bọc, giờ đây, cũng không phải là ngoại lệ.

"Họ", đã có mặt ở mọi ngóc ngách trên đất nước này và len lỏi vào từng cá thể, từng gia đình.. "Họ", xuất hiện mọi nơi, mợi chỗ. Từ đồ gia dụng, quần áo, hoa quả, thực phẩm, đến sắt thép, khai khoáng, xây dựng… Từ phim ảnh, ca múa, nhạc kịch, đến những đồng hóa về tư tưởng mang đầy "mầu sắc TQ".

Dân Việt, đã thuộc sử Tầu hơn sử Việt, đã dùng hàng tàu nhiều hơn hơn hàng việt, đã coi đi ăn món tầu sành điệu hơn đi ăn món ăn Việt.. đã coi lao động tàu, tốt hơn lao động Việt. Rồi một ngày, người Việt sẽ, nỉ hảo.. nỉ hảo - mình thích học tiếng Trung lắm, mình muốn làm wen với tât cả các ban có cùng sở thích, ai biết nhiều thi dạy người biết ít, ai biết ít thì học người biết nhiều, chúng mình cùng học nhé. Ok hông vậy các bạn?

4000 năm bất khuất, tinh thần tự tôn dân tộc của chúng ta nằm ở đâu nhỉ. Chẳng biết nữa..


………………

Chẳng biết - những bức thư kiến nghị của những người việt yêu nước.. về vấn đề khai thác quặng bauxite ở Tây Nguyên, có được các các cấp lãnh đạo lắng nghe và thấu hiểu?

Chẳng biết - câu nói "để đời" của ông Chủ tịch huyện đảo Hoàng Sa là sẽ tiếp tục đấu tranh để bảo vệ toàn vẹn chủ quyền lãnh thổ biển đảo. Hoàng Sa là của Việt Nam", thực hiện đến đâu và thực hiện thế nào?

Chẳng biết - Bộ giáo dục sẽ đưa những chương trình giáo dục về lịch sử, địa lý, văn hoá của Hoàng Sa - Trường Sa vào chương trình học chính quy tại trường của học sinh khối THCS, được học sinh đón nhận ra sao?

Chẳng biết - " Việc bổ nhiệm Chủ tịch UBND huyện đảo Hoàng Sa được thực hiện theo đúng quy định của pháp luật Việt Nam và là việc làm bình thường, được tiến hành từ nhiều năm qua" được người phát ngôn BNG Lê Dũng nói, có "quá nhời" và đến được nơi cần đến không?

Chẳng biết - những lời kêu gọi tẩy chay hàng TQ – người Việt Nam dùng hàng Việt Nam, đầy thống thiết của những con dân nước việt sẽ nhận được sự đồng thuận?

............................

Chẳng biết - khi nhìn thấy những chiến sỹ Hải quân Việt Nam tại Trường Sa, phải biến mình thành bia đỡ đạn cách đây 21 năm. Có bao nhiêu người dân việt, đau đến quặn lòng?

Chẳng biết… Chẳng biết nữa!


................

Không ai có thể tước đoạt được sự ngây thơ, hồn nhiên của các em. Các em cũng như cái cặp nhỏ bé, chẳng có lỗi. Cái cặp nặng sách vở, lỗi thuộc về các bậc phụ huỵnh. Vậy, cái cặp đem theo cả sự đau xót, thì thuộc về ai?

Chiếc cặp nhỏ bé, một lần nữa, lại chứa đựng trong mình một sức nặng.

Thursday April 30, 2009 - 12:43am (ICT)
Mai ky's blog


Friday, May 08, 2009

Ngày Hiền Mẫu - Mother's Day

Chúa Nhật này 10 tháng Năm là ngày Hiền Mẫu (Mother's Day). Đang suy nghĩ mua gì, làm gì cho mẹ và mẹ của mấy đứa con :D

Thursday, May 07, 2009

Trận Hải Chiến Hoàng Sa - Cựu Phó Đề Đốc Hồ Văn Kỳ Thoại

Tác giả: Cựu Phó Đề Đốc Hồ Văn Kỳ Thoại


Phó Đề Đốc Hồ Văn Kỳ Thoại trên đảo Pattle (Quần đảo Hoàng Sa)

(Trích từ chương 16 : Trận Hải Chiến Hoàng Sa, trong tác phẩm "Can Trường Chiến Bại của Hồ Văn Kỳ Thoại, cựu Phó Đề Đốc Hải Quân Việt Nam Cộng Hoà.)

Trích lời Ghi Chú : ... Một trang sử rất hào hùng của Hải Quân Việt Nam Cộng Hoà đã được viết bằng xương bằng máu của gần trăm chiến sĩ áo trắng thi hành đúng chỉ thị của vị Tổng Tư Lịnh Quân Ðội cũng là vị nguyên thủ của Việt Nam Cộng Hoà, để chứng tỏ chủ quyền của lãnh thổ Việt Nam, không có áp lực thúc đẩy hay ngăn cản một ngoại bang nào.


Trang chính của báo Chính Luận đăng tin về Hoàng Sa. (Hình góc tay mặt là Hải Quân Thiếu Tá Ngụy Văn Thà, Hạm Trưởng chiếc HQ 10 Nhựt Tảo, tử trận trong cuộc hải chiến Hoàng Sa)

... Ðúng 8 giờ sáng hôm sau, Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu và phái đoàn, gồm có Trung Tướng Lê Nguyên Khang, Tổng Tham Mưu Phó; Trung Tướng Ngô Quang Trưởng, Tư Lịnh Quân Ðoàn I; Chuẩn tướng Trần Ðình Thọ, Trưởng Phòng 3 Bộ Tổng Tham Mưu, đến bộ tư lịnh Vùng 1 Duyên Hải bằng xe. Tôi đưa tất cả vào phòng thuyết trình. Tôi trình bày cặn kẽ địa hình địa thế của các đảo Hoàng Sa, lịch sử của các hải đảo này và sau cùng những diễn tiến trong mấy ngày qua và lực lượng quân sự TC và Việt Nam trên biển cũng như trên các đảo. Tôi nhấn mạnh việc chiến hạm Việt Nam cố gắng mời chiến hạm TC rời khỏi lãnh hải một cách ôn hoà nhưng tình hình trong 24 giờ qua cho thấy TC có ý định khiêu khích.

Sau khi nghe tôi trình bày xong, Tổng Thống Thiệu lấy bút giấy ra viết liên tục trong khoảng mười lăm phút. Sau khi viết xong, ông gọi tôi đến trước mặt ông và yêu cầu tôi đọc mấy trang giấy đó. Tổng Thống Thiệu nói : "Anh Thoại đến đây và đọc trước mặt tôi đây, có gì không rõ ràng cho tôi biết ngay từ bây giờ" (1). Trên đầu trang giấy có mấy chữ "Chỉ thị cho Tư Lịnh Hải Quân Vùng I Duyên Hải." Những chữ này làm tôi hơi khó chịu vì ông Thiệu không ghi Tư Lịnh Quân Khu I hay Tư Lịnh Hải Quân mà lại đề thẳng chức vụ của tôi. Lúc đó tôi không nghĩ ra rằng với chức vụ Tổng Tư Lệnh Quân Ðội, ông có toàn quyền chỉ thị trực tiếp mỗi đơn vị trưởng trong quân đội. Trong trang chót có đoạn "Chỉ thị cho Thủ Tướng Chánh Phủ". Bản chánh của thủ bút Tổng Thống Thiệu tôi giữ mãi cho đến đầu tháng Năm, 1975, khi tôi bi mất cắp chiếc cặp lúc đến Fort Chaffee ở Arkansas, Hoa Kỳ (2). Tôi chắc chắn bản gởi cho Thủ tướng Trần Thiện Khiêm vẫn còn được lưu lại đâu đó sau khi Sài Gòn thất thủ.

Sau khi trao thủ bút cho tôi, Tổng Thống Thiệu hỏi các vị tướng lãnh bộ binh hiện diện có ý kiến gì không. Không ai trả lời. Ông nói tiếp : "Chúng ta không để mất một tấc đất nào cả (3)".


TT Thiệu rời Bộ Tư Lịnh Hải Quân Vùng I Duyên Hải, sau khi ra chỉ thị về biện pháp đối phó với TC khi hạm đội TC xâm nhập hải phận Việt Nam Công Hoà tại Hoàng Sa (1974).

Tôi cảm thấy là không còn giải pháp nào khác, hoặc tấn công trước hoặc rời khỏi lãnh hải của mình để tránh đụng chạm. Lúc ấy tôi lại nghĩ ngay thủ bút của Tổng Thống. Nếu rời lãnh hải quốc gia (4) bỏ đi là lịnh Tổng Thống sẽ không được thi hành. Rồi tôi sẽ trả lời ra sao với thượng cấp ?

Tôi và Ðại Tá Ngạc bàn đi bàn lại nhưng không biết phải làm thế nào và rồi tôi chỉ nói với Ðại Tá Ngạc là khi tình hình quá căng thẳng thì mình phải khai hoả trước để giảm thiểu thiệt hại. Ðại Tá Ngạc đồng ý với tôi là chiến hạm Việt Nam phải khai hoả trước. Tôi nhắc thêm Ðại Tá Ngạc :

"Anh nhớ hãy chỉ thị cho tất cả chiến hạm khai hoả cùng một lúc khi anh bắt đầu khai hoả !" (5) với mục đích phân tán sự phản pháo của địch. Ðại Tá Ngạc trả lời : "Nhận rõ 5 trên 5". Tâm trạng bồi hồi, một cảm giác mà tôi không bao giờ quên, nhưng vì không rõ vị trí của từng chiến hạm, qua máy âm thoại, tôi nói tiếp : "Tuỳ nghi khai hoả khi nào anh sẵn sàng !" Vài phút sau tiếng nổ chát chúa của các hải pháo vang dội trong máy truyền tin, dường như Ðại Tá Ngạc hoặc nhân viên vô tuyến cố tình bấm nút "On" để tôi có thể nghe, làm tôi vừa hãnh diện cho Hải Quân Việt Nam vừa lo sợ cho Hải Ðội của Ðại Tá Ngạc. Giọng Ðại Tá Ngạc rất là bình tĩnh và nhà binh : "Báo cáo đã bắt đầu khai hoả !" Tôi trả lời ngay : "Tôi nghe tiếng súng rồi, anh Ngạc", và sau đó là một sự yên lặng trong khoảng năm mười phút nhưng đối với tôi nó kéo dài như hàng giờ.

... Trận hải chiến thật sự chỉ kéo dài hơn 30 phút. Khi phi cơ của Ðô Đốc Chơn và sĩ quan tuỳ viên của ông, Thiếu Tá Văn Trung Quân, chạm đất tại phi trường Ðà Nẵng thì trận hải chiến đã coi như kết thúc. Chiến hạm Việt Nam không đuổi theo tàu địch mà chiến hạm TC cũng không đuổi theo chiến hạm Việt Nam.

Tôi gọi điện thoại về Bộ Tư Lịnh Hải Quân xin can thiệp với Cố Vấn Mỹ yêu cầu Ðệ Thất Hạm Ðội của Hoa Kỳ vớt các thủy thủ Việt Nam, nhưng dường như họ có được chỉ thị nên không một chiến hạm Mỹ nào đến gần nơi xảy ra cuộc hải chiến.

Với những đe doạ từ phía TC, sự không tham dự của quốc gia mà chúng ta gọi là "đồng minh", sự từ chối của Ðệ Thất Hạm Ðội Hoa Kỳ trong việc cứu người trôi trên biển, tôi cảm thấy ê chề, đau đớn cho các thủy thủ đang trôi trên biển với những vết thương mà máu ra sẽ là dấu hiệu cho cá mập và trong sự chán nản tột cùng, tôi chỉ thị các chiến hạm bị thiệt hại rời chiến trường để đưa các thủy thủ tử thương và thương binh lên bờ tại Ðà Nẵng.

Trớ trêu nhứt là 23 thủy thủ Việt Nam trôi dạt trên biển được tàu Skopionella của hãng Shell mang quốc kỳ Hoà Lan vớt, ngay sau trận hải chiến. Thương thuyền này đang trên đường từ Hong Kong đi Singapore. Trên tàu, các phu nhân của Thuyền Trưởng và Thuyền Phó chăm sóc các thủy thủ lâm nạn hết sức tận tình và tặng một số quà cho mỗi thủy thủ khi họ được thương thuyền giao lại cho đơn vị của Hải Ðội 1 Duyên Phòng thuộc Vùng 1 Duyên Hải. Lúc ấy các nhân viên Hải Quân tham chiến đặt câu hỏi ai là "đồng minh" của ai ?

Thế là kết thúc một sự xâm lăng bằng võ lực của một cường quốc đối với một quốc gia nhỏ bé.

Phó Đề Đốc Hồ Văn Kỳ Thoại ủy lạo các chiến sĩ can trường bị thương nặng sau trận hải chiến Hoàng Sa, trước khi họ được đưa lên phi cơ rời Ðà Nẵng để về Tổng Y Viện Cộng Hoà tại Sài Gòn.

... Sự hy sinh của các thủy thủ can trường vẫn còn là một bằng chứng bằng xương bằng máu để con cháu chúng ta tranh đấu trước toà án quốc tế để đòi hỏi TC phải giao trả các đảo này cho Việt Nam.

Ai là người Việt Nam cũng có quyền hãnh diện là trận hải chiến Hoàng Sa là một trận hải chiến duy nhất của Việt Nam và của thế kỷ, chống ngoại xâm, và bảy thế kỷ sau khi tướng Trần Hưng Ðạo đánh bại quân Mông Cổ từ phương Bắc, trên mặt nước.

Còn những ai nghĩ là Việt Nam Cộng Hoà còn lệ thuộc Mỹ phần nào thì đây là bằng chứng rõ rệt là việc tấn công lực lượng TC là hoàn toàn do Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu ra lịnh, không có sự đồng ý của Hoa Kỳ và không có sự giúp đỡ của Hoa Kỳ dù là nhân đạo tối thiểu như vớt người trôi trên biển cả.

Sau này rất nhiều sách vở báo chí bình luận về hải đảo Hoàng Sa và trận hải chiến và phê phán nhiều, kẻ kể công người buộc tội, riêng tôi thì chúng ta không nên quên là dù chúng ta có bốn thủy thủ đoàn can trường tham gia cuộc hải chiến nhưng các chiến hạm của ta vừa cũ kỹ (từ Ðệ Nhị Thế Chiến) không có đầy đủ vũ khí tối tân kể cả đầy đủ phương tiện cấp cứu và cũng không có một lực lượng trừ bị để tăng cường khi cần. Việc súng bất khiển dụng bất thần hoặc đạn bạn bắn trúng bạn là chuyện không sao tránh khỏi trong mọi chiến trận dù là trên đất liền, trên không trung hay trên mặt biển trong lúc chạm địch.

Ðại Tá Hà Văn Ngạc, vị hải đội trưởng trầm lặng, các Hạm Trưởng Ngụy Văn Thà, Vũ Hữu San, Phạm Trọng Quỳnh, Lê Văn Thự cùng thủy thủ đoàn cũng như các người nhái và biệt hải tham dự trận Hoàng Sa xứng đáng là những anh hùng của Quân Lực Việt Nam.

Hải đội Việt Nam Cộng Hoà nổ súng chỉ là một hành động "tượng trưng nhưng cứng rắn" để chứng tỏ sự bảo vệ chủ quyền các đảo Hoàng Sa chớ không có mục tiêu hủy diệt hải đội của TC.

Tổng Thống Thiệu bị ở trong thế "chẳng đặng đừng". Không phản ứng gì hết thì lịch sử sẽ kết tội hèn nhát mà đụng độ với Hải Quân của một cường quốc như TC thời bấy giờ là một quyết định táo bạo và can trường.

Tinh thần yêu nước không cần được biểu lộ bằng những lời tuyên bố mát tai của những chính trị gia mà được biểu lộ, một cách cảm động và hùng hồn nhất, bởi những thủy thủ của toán đổ bộ của tuần dương hạm Lý Thường Kiệt vào lúc 10 giờ 30 sáng ngày 19/01/1974 tại Hoàng Sa trên xuồng cao su, khi 15 chiến sĩ Hải Quân can trường đồng ca bài "Việt Nam, Việt Nam" khi thấy chiến hạm TC bị trúng đạn của chiến hạm Việt Nam. Bài hát này cũng là bài hát cuối cùng của Hạ Sĩ Nguyễn Văn Duyên vì sau 10 ngày trên biển cả, ngày thì nóng cháy da, đêm thì lạnh thấu xương, hết lương thực, hết nước uống, đuối sức, anh Duyên đã trút hơi thở cuối cùng khi trôi dạt về tới Qui Nhơn.

Cựu Phó Đề Đốc Hồ Văn Kỳ Thoại

Ghi Chú :

(1) Nguyên văn lời Tổng Thống
(2) Tôi hy vọng bản văn gởi Thủ Tướng Khiêm còn được tồn trữ một nơi nào đó
(3) Theo lời trung tá Lê Thành Uyển tuộc Bộ Chỉ Huy Hành Quân Biển có mặt tại phòng họp
(4) Việt Nam Cộng Hoà tuyên bố là 12 hải lý cách bờ biển. Quốc Tế thường công nhân 3 hải lý.
(5) Mặc dù được toàn quyền và biết rằng hải đảo Hoàng Sa thuộc trách nhiệm của Tư Lịnh Quân Khu 1 (chớ không phải của Tư Lịnh Hải Quân) nhưng trước khi ra lịnh khai hoả tác giả vẫn trình Trung Tướng Trưởng để báo cáo tình hình và gọi điện thoại về Bộ Tư Lịnh Hải Quân để tìm Ðô Ðốc Chơn để báo cáo rẵng việc nổ súng không sao tránh khỏi. Bộ Tư Lịnh Hải Quân cho biết Ðô Ðốc Chơn hiện đang dự một buổi lể cùng Tổng Thống ở Ðàlạt và Bộ Tư Lịnh không biết ông sẽ về lại Sàigòn hay ra thẳng Ðànẳng. Khi đô đốc Chơn đến Căn Cứ Hải Quân Ðànẳng tôi trình Ðô Ðốc Chơn là tôi và Ðại Tá Ngạc quyết định tấn công trước để tránh thiệt hại Ðô Ðốc Chơn lặng thinh khi nghe tôi báo cáo một sự việc đã rồi và chưa bao giờ Ðô Ðốc trách cứ thẳng với tôi là chỉ thị khai hoả trước là một quyết đinh sai. Tôi chỉ xác nhận là tôi trực tiếp nói chuyện vô tuyến với Ðại Tá Ngạc đến giây phút cuối trước khi súng nổ. Cũng nên ghi rõ là khi Ðại Tá Ngạc giữ chức Hải Ðội Ðặc Nhiệm tại Hoàng Sa, ông thuộc quyền chỉ huy hành quân trực tiếp của Vị Chỉ Huy Liên Ðoàn Ðặc Nhiệm 231/1 tức Tư Lịnh Hải Quân Vùng 1 Duyến Hải.

Tuesday, May 05, 2009

Bổn phận công dân

Tuần này tớ phải làm bổn phận công dân: Jury duty. Tham gia bồi thẩm đoàn ở tòa án. Cái nhiệm vụ này nhiều người rất là hãnh diện vì mình được xem là công dân gương mẫu. Nhưng cũng có nhiều người méo mặt. Tớ là một trong những người đó. Vừa mới xem thông cáo ở trang web của tòa. May quá mình không phải lên tòa ngày hôm nay.

"Please check this web page on Tuesday, May 05, 2009 at 12:00 p.m. Noon, for the possibility of reporting at 1:15 p.m. that same day"

Mong rằng ngày mai cũng như hôm nay :) Giờ đi ăn trưa cái đã. Đói rồi.

Friday, May 01, 2009

Ngày này năm xưa 29 tháng Tư 1975

Ngày này năm xưa, 29 tháng Tư 1975, tôi và gia đình như con kiến bò quanh miệng chảo. Cha tôi, tìm hết cách để đưa gia đình thoát ra khỏi Việt Nam. Ông cầm trong tay danh sách của xếp đưa cho đi đến các địa điểm có mấy bay tới đón. Chạy tới chạy lui nhưng điều hụt. Số trời đã định. Chúng tôi có cơ hội biết cộng sản là gì. Và khi những gì đang có mất đi, mình mới hiểu giá trị của nó.

Trưa ngày 30 tháng Tư, khi nghe radio loan tin Dương Văn Minh ra lịnh cho quân đội buông súng để bàn giao chính quyền, tôi vừa thất vọng, vừa sợ, vừa mừng. Thất vọng vì màn đêm buông xuống. Sợ vì những nhớ lại gì đọc được về cuộc sống dưới chế độ xã hội chủ nghĩa ở Liên Xô, Trung Cộng, Đông Âu và về những vùng cộng sản tạm chiếm ở miền Nam trong mùa hè đỏ lửa 1972. Mừng vì không còn sợ bị chết vì pháo, vì bom mìn.

Ông tôi, người đứng đầu gia tộc, nói những người đàn ông trong đại gia đình trở về nhà để bảo vệ tài sản chống lại bọn hôi của. Đàn bà con nít trong gia tộc cứ ở trong nhà thờ cho tới khi an toàn.

Chiều ngày 30 tháng Tư, tôi được tận mắt thấy những người phía bên kia tiến vào Sài Gòn.

Thursday, April 23, 2009

Sau 360 Yahoo, bạn đi đâu?

Rất nhiều bạn blogger bắt đầu dọn nhà sang nơi mới. Phần tôi, tôi không dám dọn vô mấy chổ mà người ta có thể dể dàng quản lý (Thí dụ như http://vn.myblog.yahoo.com hay http://yume.vn/ ) Không phải chê ao nhà đục, cái hoàn cảnh nó như vậy. Tính mình thích tự do, lỡ tay, lỡ miệng, đi lạc đường, viết lách không đúng quy định ... kẹt

Nhìn quanh, thấy bạn bè ở trong nước dọn tới Multiply nhiều. Mình cũng qua đó, dựng cái chòi. Có những bloggers khác mở blog ở Wordpress, Blogspot, Opera, ... Chun vô Facebook. Wow! Nhiều bạn đã ở đó rồi. Facebook lại có tiếng Việt. Sướng. Tôi thích Facebook hơn MySpace. Facebook có giao diện dễ nhìn, đẹp và trông có vẻ chuyên nghiệp, đứng đắn. Ở Facebook, tôi gặp gở bạn bè vừa bên này, vừa bên kia bờ Thái Bình.

Dạo này kinh tế khó khăn nên cũng không có nhiều thì giờ lướt hết mọi chổ, thăm hỏi hết mọi gia trang quen biết. Nên chắc chỉ lết vào được tới Multiply và Facebook thôi. Mong các bạn thông cảm.

Saturday, April 11, 2009

Nhà nước không hoan nghênh

... nhưng biết đâu nhân dân lại hoan nghênh :D

Trích từ BBC Việt Ngữ
(http://www.bbc.co.uk/vietnamese/culture/2009/04/090410_nguyenhungquoc_visa.shtml)

Năm 2005, ông Nguyễn Hưng Quốc đã từng bị chặn không được nhập cảnh tại sân bay Tân Sơn Nhất khi ông đưa một nhóm sinh viên về Việt Nam thực hiện du khảo, với lý do ghi trong biên bản chỉ vọn vẹn mấy chữ: "Theo lệnh trên".

Sau lần đó, ông Nguyễn Hưng Quốc cho biết trường Đại học nơi ông giảng dạy đã viết thư chính thức hỏi Đại sứ quán Việt Nam tại Úc giải thích lý do không cho ông nhập cảnh nhưng cho tới nay, sau bốn năm, vẫn chưa hề nhận được câu trả lời, tuy nhiên khi ông trực tiếp hỏi Bí thứ thứ nhất Tòa đại sứ Việt Nam tại Úc, ông Nguyễn Văn Nhật, thì ông Nhật đáp: "Chuyện này nó phức tạp lắm, trả lời khó lắm anh ạ".

Khi được hỏi cảm xúc của ông khi bị yêu cầu rời khỏi Việt Nam ngay khi mới đặt chân tới Nội Bài, dù mục đích chuyến đi của ông là để đóng góp tại Hội thảo những nghiên cứu về việc gìn giữ tiếng Việt, bản sắc dân tộc Việt ở hải ngoại, ông cho biết trước hết là cảm giác ngỡ ngàng, không tin đó là sự thật.

Ông lập luận rằng, nếu ông là người hoạt động chính trị thì sự tiếp đón thù nghịch như vậy có thể giải thích được. "Bất cứ một chính phủ nào cũng có quyền từ chối một số người nào đó có thái độ, ý đồ, hoặc hành động chống phá lại họ."

Theo ông Quốc thì "Trong trường hợp đó tôi hoàn toàn thông cảm. Cái quyền đó cần phải được tôn trọng, không phải chỉ ở Việt Nam mà khắp nơi trên thế giới".

Nhưng ông Quốc nói rằng ông không phải là người hoạt động chính trị hay có dính dáng gắn bó với bất cứ tổ chức chính trị nào, mà chỉ là một nhà trí thức, một nhà văn, một nhà phê bình.

Ông nói thêm: "Tôi có lên tiếng phê phán chuyện này chuyện kia thì cũng từ góc độ của một nhà trí thức với thiện chí làm thế nào để xây dựng đất nước mình, văn học mình, văn hóa mình mỗi ngày một tốt hơn".

Theo ông Nguyễn Hưng Quốc, mặc dù ông có viết một số cuốn sách, bài báo không làm hài lòng chính quyền Việt Nam, nhưng ông không cho rằng những bài báo, cuốn sách có tính chất học thuật như vậy lại bị coi như một sự thù nghịch hay là một nỗi nguy hiểm, một kẻ thù của chế độ.

Một trong những tác phẩm như vậy là cuốn "Văn học Việt Nam dưới chế độ Cộng sản", do nhà xuất bản Văn Nghệ phát hành năm 1991 và được tái bản năm 1996.

* * * Hết lời trích * * *

Ông giáo sư đại học này nên học tập noi gương tấm gương "sáng láng" của nhà nghệ thuật kiêm giảng viên trường cao đẳng Brian Đoàn :D

Friday, February 13, 2009

Huy Đức: Biên Giới Tháng Hai (2009-1979)

Biên Giới Tháng Hai (2009-1979)
Huy Đức


Tháng Hai, những cây đào cổ thụ trước cổng đồn biên phòng Lũng Cú, Hà Giang, vẫn chưa có đủ hơi ấm để đâm hoa; những khúc quanh trên đèo Tài Hồ Sìn, Cao Bằng, vẫn mịt mù trong sương núi. Sáng 7-2 nắng lạnh, vợ chồng ông Nguyễn Văn Quế, 82 tuổi, nhà ở khối Trần Quang Khải 1, thị xã Lạng Sơn, ngồi co ro kể lại cái chết 30 năm trước của con trai mình, anh Nguyễn Văn Đài. Năm ấy, Đài 22 tuổi. Ông Quế nói: "Để ghi nhớ ngày ấy, chúng tôi lấy Dương lịch, 17-2, làm đám giỗ cho con". Năm 1979, vào lúc 5giờ 25 phút sáng ngày 17-2, Trung Quốc nổ súng trên toàn tuyến biên giới Việt Nam, đánh chiếm từ Phong Thổ, Lai Châu, tới địa đầu Móng Cái.

"Những đôi mắt"

Hôm ấy, ông Quế không có nhà, vợ ông, bà Dự, bị dựng dậy khi bên ngoài trời hãy còn rất tối. Bà nghe tiếng pháo chát chúa ở hướng Đồng Đăng và phía dốc Chóp Chài, Lạng Sơn. Bà Dự đánh thức các con dậy, rồi 4 mẹ con dắt díu nhau chạy về xuôi. Tới ki-lô-mét số 10, đã quá trưa, bà rụng rời khi hay tin, anh Đài đã bị quân Trung Quốc giết chết. Anh Đài là công nhân đường sắt, thời điểm ấy, các anh đương nhiên trở thành tự vệ bảo vệ đoạn đường sắt ở Hữu Nghị Quan. Anh em công nhân trong đội của Đài bị giết gần hết ngay từ sáng sớm. Đài thuộc trong số 3 người kịp chạy về phía sau, nhưng tới địa bàn xã Thanh Hòa thì lại gặp Trung Quốc, thêm 2 người bị giết. Người sống sót duy nhất đã báo tin cho bà Dự, mẹ Đài.

Cùng thời gian ấy, ở bên núi Trà Lĩnh, Cao Bằng, chị Vương Thị Mai Hoa, một giáo viên cấp II, người Tày, mới ra trường, cũng bị giật dậy lúc nửa đêm rồi theo bà con chạy vào hang Phịa Khóa. Hàng trăm dân làng trú trong hang khi pháo Trung Quốc gầm rú ở bên ngoài, rồi lại gồng gánh theo nhau vào phía Lũng Pùa, chạy giặc. Chị Hoa không bao giờ có thể quên "từng đôi mắt" của dòng người gồng gánh ấy. Giờ đây, ngồi trong một cửa hàng bán băng đĩa trên phố Kim Đồng, thị xã Cao Bằng, chị Hoa nhớ lại: "Năm ấy, tôi 20 tuổi. Tôi nghĩ, tại sao mình lại chạy!". Chị quay lại, sau khi thay quần áo giáo viên bằng bộ đồ chàm vì được những người chạy sau cho biết, rất nhiều người dân ăn mặc như cán bộ đã bị quân Trung Quốc giết chết. Từ trên đồi, chị Hoa thấy quân Trung Quốc gọi nhau ý ới và tiến vào từng đoàn.

"Cuộc Chiến 16 Ngày"

Ngày 15-2-1979, Đại tá Hà Tám, năm ấy là trung đoàn trưởng trung đoàn 12, thuộc lực lượng Biên phòng, trấn ở Lạng Sơn, được triệu tập. Cấp trên của ông nhận định: "Ngày 22 tháng 2, địch sẽ đánh ở cấp sư đoàn". Ngay trong ngày 15, ông ra lệnh cấm trại, "Cấp chiến thuật phải sẵn sàng từ bây giờ", ông nói với cấp dưới. Tuy nhiên, ông vẫn chưa nghĩ là địch sẽ tấn công ngay. Đêm 16-2, chấp hành ý kiến của Tỉnh, ông sang trại an dưỡng bên cạnh nằm dưỡng sức một đêm bởi vì ông bị mất ngủ vì căng thẳng sau nhiều tháng trời chuẩn bị. Đêm ấy, Trung Quốc đánh.

Ở Cao Bằng, sáng 16 tháng 2, tất cả các đồn trưởng Biên phòng đều được triệu tập về thị xã Cao Bằng nhận lệnh, sáng hôm sau họ tìm về đơn vị triển khai chiến đấu khi Trung Quốc đã tấn công rồi. Sáng 17-2, Tỉnh Cao Bằng ra lệnh "sơ tán triệt để khỏi thị xã"; đại đội 22 của thị xã Cao Bằng được trang bị thêm 17 khẩu súng chống tăng B41. Ngày 18-2, một chiếc tăng Trung Quốc có "Việt gian" dẫn đường lọt tới Cao Bằng và bị tiêu diệt. Nhiều nơi, chỉ khi nhìn thấy chữ "Bát Nhất", người dân mới nhận ra đấy là tăng Trung Quốc. Đại tá Hà Tám công nhận: "Về chiến lược ta đánh giá đúng nhưng về chiến thuật có bất ngờ". Tuy nhiên, Đại tá Hoàng Cao Ngôn, Tỉnh đội trưởng Cao Bằng thời kỳ 17-2, nói rằng, cho dù không có bất ngờ thì tương quan lực lượng là một vấn đề rất lớn. Phần lớn quân chủ lực của Việt Nam đang ở chiến trường Campuchia. Sư đoàn 346 đóng tại Cao Bằng nhiều năm chủ yếu làm nhiệm vụ kinh tế, thời gian huấn luyện sẵn sàng chiến đấu trở lại chưa nhiều. Lực lượng cầm chân Trung Quốc ở tuyến một, hướng Cao Bằng, chủ yếu là địa phương quân, chỉ có khoảng hơn 2 trung đoàn.

Trong khi, theo tài liệu từ Trung Quốc, chỉ riêng ở Cao Bằng trong ngày 17-2, Trung Quốc sử dụng tới 6 sư đoàn; ở Lạng Sơn 3 sư và Lào Cai 3 sư. Hôm sau, 18-2, Trung Quốc tăng cường cho hướng Cao Bằng 1 sư đoàn và 40 tăng; Lạng Sơn, một sư và 40 tăng; Lào Cai, 2 trung đoàn và 40 tăng. Lực lượng Trung Quốc áp sát Biên giới vào ngày 17-2 lên tới 9 quân đoàn chủ lực. Ngày 17-2, Trung quốc tiến vào Bát xát, Lao Cai; chiều 23-2, Trung Quốc chiếm Đồng Đăng; 24-2, Trung Quốc chiếm thị xã Cao Bằng; ngày 27-2, ở Lạng Sơn, Trung Quốc đánh vào thị xã.

Thế nhưng, bằng một lực lượng nhỏ hơn rất nhiều, các đơn vị Biên giới đã nhanh chóng tổ chức chiến đấu. Theo cuốn "10 Năm Chiến Tranh Trung Việt", xuất bản lần đầu năm 1993 của NXB Đại học Tứ Xuyên, quân Trung Quốc đã gọi con đường tiến vào thị xã Cao Bằng của họ là những "khe núi đẫm máu". Đặc biệt, tiểu đoàn Đặc công 45, được điều lên sau ngày 17-2, chỉ cần đánh trận đầu ở kilomet số 3, đường từ Cao Bằng đi về xuôi qua đèo Tài Hồ Sìn, cũng đã khiến cho quân Trung Quốc khiếp vía. Những người dân Biên giới cho đến hôm nay vẫn nhớ mãi hình ảnh "biển người" quân Trung Quốc bị những cánh quân của ta cơ động liên tục, đánh cho tan tác. Đầu tháng 3-1979, trong khi hai sư đoàn 346, Cao Bằng và 338, Lạng Sơn, thọc sâu đánh những đòn vu hồi. Từ Campuchia, sau khi đuổi Pol Pốt khỏi Phnompênh, hai quân đoàn tinh nhuệ của Việt Nam được điều ra phía Bắc. Ngay sau khi Quân đoàn II đặt những bước chân đầu tiên lên Đồng Mỏ, Lạng Sơn; Quân Đoàn III tới Na Rì; Chủ tịch Nước ra lệnh "Tổng Động viên"… ngày 5-3-1979, Trung Quốc tuyên bố rút quân về nước.

Lào Cai, Sapa, Đồng Đăng, Lạng Sơn… bị phá tan hoang. Tại Cao Bằng, quân Trung Quốc phá sạch sẽ từng ngôi nhà, từng công trình, ốp mìn cho nổ tung từng cột điện. Nếu như, ở Bát Xát, Lao Cai, hàng trăm phụ nữ trẻ em bị hãm hiếp, bị giết một cách dã man ngay trong ngày đầu tiên quân Trung Quốc tiến sang. Thì, tại thôn Tổng Chúp, xã Hưng Đạo, huyện Hòa An, Cao Bằng, trong ngày 9-3, trước khi rút lui, quân Trung Quốc đã giết 43 người, gồm 21 phụ nữ, 20 trẻ em, trong đó có 7 phụ nữ đang mang thai. Tất cả đều bị giết bằng dao như Pol Pốt. Mười người bị ném xuống giếng, hơn 30 người khác, xác bị chặt ra nhiều khúc, vứt hai bên bờ suối.

Lặng Lẽ Hoa Đào

Ngồi đợi ông Nguyễn Thanh Loan, người trông giữ nghĩa trang Vị Xuyên, Hà Giang, chúng tôi nhìn ra xa. Tháng Hai ở đây mới là mùa hoa đào nở. Nghĩa trang có 1680 ngôi mộ. Trong đó, 1600 mộ là của các liệt sỹ hy sinh trong cuộc chiến tranh từ ngày 17-2. Ở Vị Xuyên, tiếng súng chỉ thật sự yên vào đầu năm 1990. Năm 1984, khi Trung Quốc nổ súng trở lại hòng đánh chiếm hơn 20 cao điểm ở Thanh Thủy, Vị Xuyên, bộ đội đã phải đổ máu ở đây để giành giật lấy từng tấc đất. Rất nhiều chiến sỹ đã hy sinh, đặc biệt là hy sinh khi tái chiếm đỉnh cao 1509. Ông Loan nhớ lại, cứ nửa đêm về sáng, xe GAT 69 lại chở về, từng túi tử sỹ xếp chồng lên nhau. Trong số 1600 liệt sỹ ấy, chủ yếu chết trong giai đoạn 1984, 1985, có người chết 1988, còn có 200 ngôi mộ chưa xác định được là của ai. Sau khi hoàn thành việc phân giới cắm mốc, cái pháo đài trên đỉnh 1509 mà Trung Quốc dành được và xây dựng trong những năm 80, vẫn còn. Họ nói là để làm du lịch. Từ 1509, có thể nhìn thấu xuống thị xã Hà Giang. Năm 1984, từ 1509 pháo Trung Quốc đã bắn vào thị xã.

Trên đường lên Mèo Vạc, sương đặc quánh ngoài cửa xe. Từng tốp, từng tốp trai gái H'mông thong thả cất bước du xuân. Có những chàng trai đã tìm được cho mình cô gái để cầm tay. Một biên giới hữu nghị và hòa bình là vô cùng quý giá. Năm 1986, vẫn có nhiều người chết vì đạn pháo Trung Quốc nơi đoạn đường mà chúng tôi vừa đi, nơi các cô gái, hôm nay, để cho các chàng trai cầm tay kéo đi với gương mặt tràn trề hạnh phúc.

Quá khứ, rất cần khép lại để cho những hình ảnh như vậy đâm chồi. Nhưng cũng phải trân trọng những năm tháng đã thuộc về quá khứ. Tháng Hai, đứng ở bên này cửa khẩu Chi Ma, Lạng Sơn, nhìn sang bên kia, thấy lừng lững một tượng đài đỏ rực mà theo các sỹ quan Biên phòng, Trung Quốc gọi là " đài chiến thắng". Trở lại Lạng Sơn, những chiếc xe tăng Trung Quốc bị quân và dân ta bắn cháy hôm 17-2 vốn vẫn nằm bên bờ sông Kỳ Cùng, giờ đã được bán sắt vụn cho các khu gang thép. Ở Cao Bằng, chúng tôi đã cố nhờ mấy người dân địa phương chở ra kilomet số 3, theo hướng đèo Tài Hồ Sìn, tìm tấm bia ghi lại trận đánh diệt 18 xe Trung Quốc của tiểu đoàn đặc công 45, nhưng không thấy. Trở lại Tổng Chúp, phải nhờ đến ông Lương Đức Tấn, Bí thư Chi bộ, nguyên huyện đội phó Hòa An, đưa ra cái giếng mà hôm 9-3-1979, quân Trung Quốc giết 43 thường dân Việt Nam. Ông Tấn cũng chính là một trong những người đầu tiên trở về làng, trực tiếp đỡ từng xác phụ nữ, trẻ em, bị chặt bằng búa, bằng dao rồi quăng xuống giếng. Cái giếng ấy bây giờ nằm sâu trong vườn riêng của một gia đình, không có đường đi vào. Hôm ấy, anh Tấn phải kêu mấy thanh niên đi theo chặt bớt cành tre cho chúng tôi chụp hình bia ghi lại sự kiện mà giờ đây đã chìm trong gai tre và lau lách.

Huy Đức
http://blog.360.yahoo.com/blog-_Q78P6g5br89WVUa77qC3PG4?p=7655


Ảnh của Lê Quang Nhật