Wednesday, April 28, 2010

NguoiVietBoston: Ngày 30 tháng 4 Đứng Lên Vì Việt Nam

Dân tộc Việt Nam, một dân tộc đã phải không ngừng chiến đấu để bảo vệ
quyền tồn tại trong suốt chiều dài lịch sử. Ở đó, mỗi ngọn núi, mỗi
con sông đã mang đầy chứng tích của những cuộc chiến tranh tự vệ khốc
liệt. Tổ tiên chúng ta đã phải trải qua bao nhiêu chịu đựng gian nan
trong suốt nhiều thế kỷ, sáng xuống biển tìm ngọc trai, chiều lên non
tìm ngà voi châu báu.

Nhưng từ những chịu đựng, từ những máu xương và nước mắt, tinh thần
độc lập, tự chủ đã được khai sinh và lớn lên cùng chiều dài lịch sử.
Nếu không nhờ tinh thần độc lập tự chủ đó, ngày nay Việt Nam không
phải là nước Việt Nam mà là tỉnh Việt Nam, như tỉnh Quảng Đông, Quảng
Tây hay đã chịu chung số phận của Mãn Châu, Nội Mông, Tây Tạng.

Với một lãnh hải dài hơn ba ngàn cây số, với một nguồn dự trữ tài
nguyên thiên thiên phong phú, Việt Nam luôn là miếng mồi ngon cho tham
vọng bành trướng của ngoại bang. Họa bắc phương chưa qua, giặt tây
phương đã đến. Trong suốt gần một thế kỷ trong bóng tối thực dân, hàng
vạn đồng bào thuộc nhiều thế hệ Việt Nam đã bị bắt, tra tấn và hy
sinh. Ngoài một Nguyễn An Ninh để lại thịt xương, một Trần Cao Vân,
một Phan Chu Trinh để lại những bài thơ viết bằng máu và mồ hôi trong
những ngày đập đá Côn Luân, còn có hàng ngàn, hàng vạn đồng bào đã
chết trong âm thầm, không để lại họ tên.

Sau khi vừa thoát ra khỏi ách thực dân. Những ngày tháng thanh bình
trên quê hương không được bao lâu, tiếng súng lại nổ vang. Bộ chính
trị đảng Lao Động Viêt Nam, tên đối ngoại của đảng Cộng Sản Việt Nam,
quyết định Cộng Sản hóa miền Nam bằng vũ lực. Từng đoàn thanh niên
miền Bắc lại phải từ giã mái trường, từ giã gia đình thân thuộc, băng
rừng vượt suối vào Nam để hoàn thành giấc mơ nhuộm đỏ toàn cõi Việt
Nam của Hồ Chí Minh và quốc tế Cộng Sản. Chim rừng Trường Sơn bặt
tiếng hót. Màu hỏa châu thay thế ánh trăng vàng. Tiếng đại bác đêm đêm
đã thay cho tiếng ru ngọt ngào của mẹ. Những chiếc bánh vẻ độc lập, tự
do, hạnh phúc lần nữa được trưng bày giữa căn nhà đổ nát và nghèo đói
Việt Nam.

Trong suốt 20 năm từ sau 1954, quân dân miền Nam, không có một con
đường nào khác hơn là phải chiến đấu để bảo vệ quyền được sống trong
một xã hội họ đã chọn lựa, quyền được nói những điều họ nghĩ, quyền
được sống nơi họ muốn sống, quyền đi nhà thờ, đi chùa họ chọn, quyền
được hát bài hát họ thích. Quân dân miền Nam không chỉ phải bảo vệ
miền Nam mà còn phải chiến đấu trong điều kiện vô cùng khó khăn để gìn
giữ vùng trời và vùng biển Việt Nam. Hạt cát Hoàng Sa vẫn còn đỏ màu
máu của Ngụy Văn Thà và hàng trăm chiến sĩ hải quân Việt Nam Cộng Hòa
đã anh dũng hy sinh.

Việt Nam Cộng Hòa có một quân lực hùng hậu, tinh nhuệ nhất Đông Nam Á
được chứng minh qua những chiến tích lẫy lừng trong việc bảo vệ An
Lộc, tái chiếm Cổ Thành, trấn giữ Bồng Sơn, Thường Đức v.v…Vâng, nhưng
một đạo quân, dù tinh nhuệ bao nhiêu, các tướng lãnh dù tài ba thao
lược bao nhiêu, trong một cuộc chiến chỉ nhằm mục đích tự vệ và kéo
dài quá lâu, cũng không thể thắng một đạo quân xâm lược, cuồng tín và
không từ chối bất cứ một phương tiện gì để đạt được mục đích thôn tính
miền Nam.

Tháng tư đen 1975 đã đến.

Đối với người Việt Tự Do, ngày 30 tháng 4 mang nhiều ý nghĩa. Trên
bình diện lịch sử ngày 30 tháng 4 là một ngày đen. Ngày những chiếc
tăng T54 do Liên-Xô chế tạo nghiền nát đường phố Sài Gòn thân yêu rợp
bóng me xanh. Ngày những chiếc trực thăng cất cánh từ sân thượng của
những cao ốc. Ngày có những tiếng loa phóng thanh ra lịnh các cấp
chính quyền miền Nam tập trung, trình diện vang lên trên đường phố.
Ngày những Nguyễn Khoa Nam, Lê Nguyên Vỹ, Lê Văn Hưng, Hồ Ngọc Cẩn,
Nguyễn Văn Long và bao nhiêu người con yêu khác của mẹ Việt Nam đã dò
theo bước chân của Trần Bình Trọng, Hoàng Diệu, Phan Thanh Giản,
Nguyễn Tri Phương mà lần lượt ra đi.

Và cũng bắt đầu từ đó. Từ những cửa biển Đà Nẵng, Sài Gòn, Vũng Tàu,
Cam Ranh, Nha Trang sau những ngày tháng Tư, mùa bão lửa, năm 1975.
Những chuyến hải hành vô định trên biển Đông trùng trùng gió bão. Đói
khát. Lo âu. Những địa danh xa lạ bỗng trở thành thân thiết, Camp
Pendleton, Leamsing, Palawan, Pulau Bidong, Sungai Besi, Bataan, White
Head, Panat Nikhom, Galang. Ngửa tay cầm chén gạo tình người. Thank
you, merci, danke, gracias. Tuổi hai mươi, ba mươi, và ngay cả năm
mươi, bảy mươi mới bắt đầu tập nói. Những câu tiếng Anh bập bẹ, những
dòng chữ Pháp, Đức, Tây Ban Nha ngập ngừng.

Nhưng từ vực sâu của đau thương chịu đựng đó, dân tộc Việt Nam đã thức
tỉnh và nhận diện ra kẻ thù chính của dân tộc Việt Nam không phải là
Pháp hay Mỹ, mà chính là giới lãnh đạo đảng Cộng Sản Việt Nam, những
kẻ chỉ vì tham vọng quyền lực và quyền lợi đã manh tâm bán đứng dân
tộc, làm tôi mọi cho ngoại bang, rước voi về giày lên mảnh giang sơn
gấm vóc Việt Nam mà tổ tiên chúng ta bao đời gìn giữ.

Những que diêm độc lập tự do dân chủ thật sự đã được thắp lên. Thắp
lên ở nhà thờ Vinh Sơn, thắp lên trong nhà giam Phan Đăng Lưu, thắp
lên ở các trại tù Hàm Tân, Suối Máu, Hoàng Liên Sơn, Vĩnh Phú, Thanh
Phong, Thanh Hóa, An Điềm.

Tại miền Bắc, những tướng lãnh, những cán bộ cao cấp một thời là trụ
cột trong triều đình Cộng Sản như Trần Độ, Hoàng Minh Chính, Trần Xuân
Bách, những cán bộ lãnh đạo của phong trào Cộng Sản miền Nam như
Nguyễn Hộ, Tạ Bá Tòng, Nguyễn Văn Trấn, dù trễ còn hơn không, đã gióng
lên tiếng nói trước thảm họa đen tối mà dân tộc Việt Nam đang bị chìm
sâu.

Tại miền Nam, các lãnh đạo Phật Giáo, Công Giáo, Hòa Hảo như Đại lão
Hòa Thượng Thích Huyền Quang, Đức Giám Mục Nguyễn Kim Điền, Hòa Thượng
Thích Quảng Độ, cụ Lê Quang Liêm v.v.. đã công khai phản đối nhà cầm
quyền Cộng Sản vi phạm nhân quyền và tự do tôn giáo. Các phong trào
cách mạng dân tộc nhân bản, bằng nhiều hình thức khác nhau, võ trang
và không võ trang, ôn hòa và cứng rắn, đã bùng nỗ tại nhiều nơi.

Các cấp lãnh đạo trong chính quyền Việt Nam Cộng Hòa, tuy đã bị tước
đoạt vũ khí, bị đày ải trong các trại tập trung khắp ba miền đất nước
nhưng vẫn tiếp tục chiến đấu dưới hình thức khác. Ngoại trừ một số rất
nhỏ bị khuất phục, đại đa số, vẫn giữ được nhân cách, khí tiết và niềm
tin vào chính nghĩa tự do dân chủ của dân tộc Việt Nam. Họ bước ra
khỏi cổng trại tù không phải như những người sống sót mà là những
người chiến thắng.

Tức khắc sau khi được nhận định cư tại Mỹ qua chương trình HO, dù thể
lực đã cạn dần sau nhiều năm bị đầy đọa, những người lính Việt Nam
Cộng Hòa đã cùng với đồng bào đến trước, tiếp tục đấu tranh vì lý
tưởng tự do dân chủ mà bao nhiêu đồng đội của họ đã đổ máu để giữ gìn.
Mặt trận mới không diễn ra bằng súng đạn nhưng bằng sự tiếng nói, bằng
thái độ. Mặt trận mới không diễn ra ở Dakto, Bình Long, Quảng Trị hay
Vĩnh Phú, Hoàng Liên Sơn, Thanh Phong, Thanh Hóa, Hàm Tân, Tiên Lãnh,
Suối Máu, An Điềm… mà bằng các phượng tiện truyền thông dân chủ.

Ba mươi lăm năm. Thời gian trôi trên giòng sông đời bất tận. Những mái
tóc xanh nay đã bạc, những khổ đau chồng chất đã vơi đi, nhưng ý thức
dân tộc, khát vọng dân chủ tự do không già đi, không yếu đi theo tuổi
tác mà mỗi ngày đã mạnh hơn, mỗi ngày có thêm nhiều chất liệu trẻ
trung và hy vọng hơn.

Các thế hệ trẻ Việt Nam trong cũng như ngoài nước đã đứng lên đáp lời
sông núi, tiếp tục hành trình của thế hệ cha anh. Hình thức đấu tranh
của thời đại hôm nay có thể khác với hình thức của 35 năm trước,
phương pháp đấu tranh có thể khác với phương pháp của 35 năm trước, vũ
khí đấu tranh có thể cũng khác với vũ khí của 35 năm trước, nhưng mục
đích cuối cùng: tự do, dân chủ, nhân bản và thịnh vượng cho dân tộc
Việt Nam vẫn không thay đổi.

Việc bỏ tù hàng loạt các trí thức trẻ như luật sư Lê Thị Công Nhân,
luật sư Nguyễn Văn Đài, luật sư Lê Quốc Quân, luật sư Lê Chí Quang,
bác sĩ Phạm Hồng Sơn v.v và mới đây như luật sư Lê Công Định, kỹ sư
Trần Huỳnh Duy Thức, kỹ sư Nguyễn Tiến Trung v.v.. chỉ chứng tỏ sự
tuyệt vọng của nhà cầm quyền Cộng Sản, và như chúng ta đang thấy trong
những tuần qua, càng bắt bớ, càng bỏ tù, ngọn lửa yêu nước trong tuổi
trẻ càng bùng cháy cao hơn.

Cuộc vận động dân chủ ngày nay không phải là môi trường chỉ dành riêng
cho những người ly khai khỏi mọi ràng buộc, dâng hiến trọn vẹn cuộc
đời cho lý tưởng tự do dân tộc như cha ông chúng ta đã làm ngày trước
mà diễn ra ở mọi nơi, mọi chỗ, mọi ngành nghề và mọi người đều có thể
tham gia.

Cuộc tranh đấu ngày nay không bắt đầu từ những trận đánh lớn ngoài mặt
trận như trong thời chiến mà bắt đầu từ công việc nhỏ của mỗi chúng ta
đang làm; không bắt đầu từ cấp cao xuống cấp thấp, từ trung ương đến
địa phương mà bắt đầu từ trong hoàn cảnh của mỗi người, mỗi gia đình,
thôn xóm, trường học, quận huyện, thành phố và tiến dần đến phạm vi
toàn xã hội.

Mỗi người Việt Nam yêu nước, trong hay ngoài nước, vận dụng mọi điều
kiện thuận lợi của mình, chủ động tạo nên một mặt trận riêng nhưng
nhằm theo đuổi mục tiêu chung là cô lập, bào mòn, tẩy chay và cuối
cùng loại bỏ cơ chế chính trị độc tài, độc đảng, mở đường cho công
cuộc phục hưng toàn diện Việt Nam, giành lại Hoàng Sa, Trường Sa từ
tay Trung Cộng.

Vũ khi mạnh nhất của thời đại hôm nay là Đoàn Kết Dân Tộc. Với sức
mạnh Đoàn Kết Dân Tộc, chúng ta mới có khả năng bảo vệ được chủ quyền
và lãnh thổ Việt Nam. Bằng sức mạnh Đoàn Kết Dân Tộc chúng ta mới có
khả năng vượt lên những hệ lụy quá khứ để hướng vào tương lai tươi
sáng cho đời đời con cháu mai sau. Bằng sức mạnh Đoàn Kết Dân Tộc
chúng ta mới có khả năng phục hồi sự kính trọng Việt Nam trong lân
quốc cũng như trong bang giao quốc tế.

Dân tộc Việt Nam vẫn là một Việt Nam độc lập sau một ngàn năm bắc
thuộc. Dân tộc Việt Nam vẫn là một Việt Nam tự do sau một trăm năm
dưới ách thực dân, dân tộc Việt Nam sẽ chiến thắng Cộng Sản độc tài.
Ngọn lửa vô thần đã tàn lụi trên phần lớn trái đất và sẽ tàn lụi tại
Việt Nam.

Ba mươi lăm năm là một quảng đường dài. Chúng ta đã hơn một lần trể
hẹn với non sông, nhưng không phải vì thế mà không còn cơ hội nào
khác. Cơ hội vẫn còn đó nếu chúng ta biết đoàn kết, thấy được hướng đi
chung của dân tộc và thời đại. Chúng ta có nhiều quá khứ nhưng đất
nước chỉ có một tương lai, đó là tương lai tự do, dân chủ, nhân bản và
khai phóng cho những ai, sau những điêu tàn đổ vỡ, còn biết nhận ra
nhau, còn biết yêu thương mảnh đất thiêng liêng, vinh quang và thống
khổ Việt Nam.

NguoiVietBoston
http://nguoivietboston.com/?p=24012

Monday, April 26, 2010

Hãy tỉnh thức

Dù rất buồn về việc bổ nhiệm Tổng Giám Mục Phó TGP Hà Nội bị tiết lộ
trước ngày Toà Thánh chính thức công bố, tôi không ủng hộ việc hô hào
ký tên xin Toà Thánh giữ đức Tổng Giám Mục Giuse Ngô Quang Kiệt. Tại
sao?

Thứ nhất: Đức TGM Giuse vẫn đang là giám mục chánh toà của Tổng Giáo
Phận Hà Nội.

Thứ hai: Toà Thánh bổ nhiệm TGM Phó (Coadjutor Archbishop) chứ không
cử đức cha Nhơn làm giám quản tông toà (apostolic administrator). Khi
Toà Thánh cử vị giám quản tông toà đến một địa phận, ngài có năng
quyền của một giám mục chánh toà tại địa phận cụ thể như bổ nhiệm linh
mục trong giáo xứ. Đức TGM Phêrô dù lớn tuổi hơn, thâm niên hơn là bậc
đàn anh của TGM Giuse, trong cương vị TGP Phó, ngài sẽ làm việc theo ý
TGM Giuse trong việc cai quản địa phận.

Thứ ba: Việc Tổng Giáo Phận Hà Nội có thêm Tổng Giám Mục Phó thật ra
cũng bình thường nếu nhà cầm quyền và bọn giáo gian đừng xía vào.
Trước đó, trong thời cấm cách, Hà Nội đã có hai vị Tổng Giám Mục cùng
lúc. Thời đức cha Khuê, đức cha Căn làm TGM Phó (với quyền kế vị) suốt
15 năm từ 1963 đến 1978. Khi Đức Hồng Y Khuê chết 27 tháng 11 năm
1978, đức cha Căn mới lên thế .

Ở Huế, đức cha Nguyễn Như Thể từng làm Tổng Giám Mục Phó (với quyền kế
vị) cho đức TGM Nguyễn Kim Điền suốt 8 năm từ 1975 tới 1983. Và khi
đức cha Điền chết, nhà cầm quyền cản trở việc bổ nhiệm TGM chánh tòa
cho Tổng Giáo Phận Huế suốt 10 năm.

Ờ Sài Gòn, đức cha Thuận làm Tổng Giám Mục Phó cho đức Tổng Bình suốt
từ 1975 tới 1994 trong... nhà tù.

Tôi cũng nghĩ như Đức Cha Giuse: "Đức cha Phêrô Nguyễn Văn Nhơn, đương
kim Chủ tịch HĐGMVN là bậc đáng kính hoàn toàn xứng đáng nhiệm vụ Tổng
giám mục". Đức Tổng nói rất đúng và hoàn toàn đúng sự thực. Và vì vậy,
tôi sẽ không ủng hộ việc ký thỉnh nguyện thư của Toà Thánh.

Chúng ta hãy tỉnh thức trước âm mưu chia rẻ cộng đồng Dân Chúa của các
thế lực đen tối trong và ngoài Giáo Hội.

"Chúng con nguyện danh Cha cả sáng, nước Cha trị đến."

Friday, April 23, 2010

Lại một tin buồn trong tháng Tư Đen

Mỗi lần thấy Tòa Thánh loan báo bổ nhiệm Giám Mục mới cho Giáo Hội Công Giáo Việt Nam, tôi thật vui mừng. Mừng vì những ngai tòa trống ngôi có ngưòi điền thế để trong coi đàn chiên của Chúa. Sáng nay, 22 tháng Tư, bản tin Vatican Information System đem đến cho tui nổi thất vọng tột cùng. Cuối cùng tin đồn thành sự thật: Đức Giám Mục Phêrô Nguyễn Văn Nhơn về Hà Nội làm TGM Phó với quyền kế vị. 35 năm trước Dương Văn Minh đầu hàng VC. Hôm nay, Giáo Hội Công Giáo nhượng bộ Satan. Buồn quá!
 
Quote:
Il Santo Padre ha nominato Arcivescovo Coadiutore dell'arcidiocesi di Hà Nôi (Viêt Nam) S.E. Mons. Pierre Nguyên Văn Nhon, finora Vescovo di Đà Lat e Presidente della Conferenza Episcopale del Viêt Nam.
 
Nguồn: http://212.77.1.245/news_services/bu...lang=en#NOMINA DELL'ARCIVESCOVO COADIUTORE DI HÀ NÔI (VIÊT NAM)
 
Quote:
VATICAN CITY, 22 APR 2010 (VIS) - The Holy Father:
 
- Appointed Bishop Pierre Nguyen Van Nhon of Da Lat, president of the Episcopal Conference of Vietnam as coadjutor archbishop of Hanoi (area 7,000, population 5,399,400, Catholics 334,788, priests 91, religious 322), Vietnam. The archbishop-elect was born in Da Lat in 1938, he was ordained a priest in 1967 and consecrated a bishop in 1991.
 
VIS 20100422 (110)
 
Công tâm mà nói, Đức Giám Mục Đà Lạt, Phê-rô Nguyễn Văn Nhơn, nhìn hình ảnh thấy đạo đức thánh thiện. Ngài rất xứng đáng để về Hà Nội đãm nhận vai trò Tổng Giám Mục Phó. Nhưng, nếu Tòa Thánh và Hội Đồng Giám Mục VN, chịu áp lực của nhà căm quyền để từng bước đưa Đức Tổng Kiệt ra khỏi Tổng Giáo Phận Hà Nội để đánh đổi cho lời hứa của nhà cằm quyền về chuyến viếng thăm của ĐGH, về việc trả lại các cơ sở vật chất, thật là điều xấu hổ. Ba mưoi hai năm trưóc, nếu tôi nghe lời ngưòi ta bỏ trống không viết ba chử THIÊN CHÚA GIÁO vào lý lịch, chịu khó linh động uyển chuyển và đừng dại dột đem mạng sống mình đánh đổi hai chử TỤ DO, có thể tôi bây giờ đã là "ông" này "quan" kia như chúng bạn ở quê nhà.
 
Câu hỏi đặt ra kế tiếp: Khi nào Đức Tổng Kiệt ra đi? và đi đâu? 
 
Xin Chúa Thánh Thần soi sáng và gìn giữ các đấng bậc trong Hội Thánh.
 
Phần tôi, từ nay trở đi, tôi sẽ làm theo lời Chúa dạy "Hãy để kẻ chết chôn kẻ chết" và "đồng tiền bà goá" này sẽ không còn bỏ vào hòm tiền của giáo hội địa phương này cũng như ỏ VN. 

Wednesday, April 07, 2010

VINH DANH NHỮNG VÌ SAO ĐẤT NƯỚC


Tháng Tư về khơi mối hận thiên thu
Mây tang phủ lên bầu trời Quốc Tổ
Nhớ bao anh hùng thơm danh muôn thuở
NAM, PHÚ, VỸ, HƯNG, HAI, CẨN...tên Người !

Trước cọc bắn vẫn đanh thép ý lời:
"Muốn nhìn sông núi trước giờ gục chết !"
Lẫm liệt oai phong một trang hào kiệt
Cọp ba đầu rằn HỒ NGỌC CẨN lưu danh !

Tướng Biệt Động Quân liêm khiết, đa năng
Huấn luyện, tham mưu, chiến trận bao năm
Tên TRẦN VĂN HAI sử vàng ghi đậm
Vận nước suy tàn - tiết tháo hy sinh !

Xin nghiêng mình chào NGUYỄN KHOA NAM hùng anh
Hổ Tướng miền Tây theo thành tự sát
Loạt đạn nổ vang thay lời thề "Sát Đát !"
Rừng núi chuyển rung bạt vía giặc thù !

Bình Long, An Lộc - song Lê anh hùng
Gương tử thủ nêu cao, nức lòng quân sĩ
NGUYÊN VỸ, VĂN HƯNG lừng danh thế kỷ
Bia khắc danh đề - thanh sử muôn thu !

Tiếc thương PHẠM VĂN PHÚ Kontum, Pleiku
Vị danh tướng của bao thời trận mạc
Khí hùng anh nào để lọt vào tay giặc ?
Kết liễu đời mình - độc dược quyên sinh !

Hồn thiêng sông núi tiếp dẫn hương linh
Quý danh tướng và bao anh hùng dân tộc
Tháng Tư đại tang triệu hồn bật khóc
Thắp nén nhang lòng tưởng niệm anh linh !

Phạm Hoài Việt

English version translated by Thanh Thanh :
GLORIFYING OUR BRILLIANT NATIONAL STAR

Black April arouses our infinite resentment.
Our Country has been mourning since the endgame.
But it revives our memories of our immortal heroes...
Nam, Phu, Vy, Hung, Hai, Can - What fame !

At the execution stake, he kept his words firm:
"I want to behold my Motherland before departing Her !"
He refused the blindfold, the three-headed striped Tiger.
Ho Ngoc Can's eminent glory, nothing can ever blur.

As Ranger Commander, Training Chief, Staff Officer,
Then Combat Leader, Tran Van Hai evaded shame.
He chose death since the Great Cause had declined.
But for his intergrity and valor History retains his name.

Let us bow farewell to gallant Nguyen Khoa Nam.
The Lion of the West killed himself as his bulwark fell.
The fired shots resounded in place of warrior' oath
Shaking the ground, frightening the foes as well.

Binh-Long and An-Loc, the two LE family Victors,
Set for their men encouraging examples of resistance.
Nguyen Vy, Van Hung, the renowned of the century,
Had their sagas noted for their monumental existence.

How we regret Pham Van Phu of Kontum, Pleiku..
Strong minded through so many impossible missions
Not to let himself get captured again by the brigands;
He took a dose of poison to voice his steady position.

May the Sacred Spirit of our Homeland welcome
These and other heroes' noble souls to the Holy Hall.
Let us by the millions in Black April, in deep mourning,
Light our heart's incense to commemorate them all.

French version translated by Quyên Tâm:
GLOIRE AUX BRILLANTES E'TOILES DE LA NATION

L'arrive'e du mois d'Avril ressuscite toujours les frustrations infinies.
Les nuages de deuil, recouvrant entie`rement la Patrie
Ravivent les souvenirs des he'ros qui me'ritaient l'immortalite':
Nam, Phu, Vy, Hung, Hai, Can... et la liste est loin d'e^tre finie!

Devant le poteau d'exe'cution, it garde les paroles dignes et dures:
"Je veux regarder le pays en face avant de mourir!"
Refusant le bandage des yeux, attitude digne d'un he'ros,
Ho Ngoc Can, Tigre a` Trois Te^tes Ze'bre'es, laisse son nom glorieux a` la
poste'rite'!

Ge'ne'ral de commandos, inte`gre et polyvalent,
Que ce soit en instruction, en campagne, ou a` l'e'tat major,
Le Ge'ne'ral Nguyen Van Hai est inscrit dans les pages d'or de l'histoire.
Quand le pays est inde'fendable, il s'est donne' la mort.

Inclinons-nous devant le Ge'ne'ral Nguyen Khoa Nam,
"Tigre de la re'gion de l'ouest, la de'fend au prix de sa vie.
Le cre'pitement des armes, remplac,ant le serment d'honneur de soldat,
Fait trembler la montagne, la fore^t et les ennemis.

La de'fense victorieuse de Binh Long et d'An Loc,
Assume'e par les Ge'ne'raux Le Van Hung et Nguyen Vy,
Apporte beaucoup de'concouragement aux soldats combattants,
Marque a` jamais l'histoire he'roique du pays!

Le tre`s regrette' Ge'ne'ral Pham Van Phu de'fendant efficacement
Kontum et Pleiku devant l'ennemi en surnombre,
Quand l'ordre d'e'vacuation est tombe' d'en haut,
Pre'fe`re se donner la mort en absorbant du poison!

Que les nobles a^mes des ge'ne'raux de valeur et les he'ros du peuple
S'installent dans la maison sacre'e de la nation
Quand le mois d'Avril endeuille' arrive,
De tout coeur, allumons quelques baguettes d'encens pour les ve'ne'rer.

Monday, March 08, 2010

Diễn đàn X-Cafe tạm đóng cửa

Ủng hộ anh chị em ở diễn đàn x-cafevn.org. Chúc các bạn sớm phục hồi
diễn đàn vì quyền tự do ngôn luận.

FVN

--------------------------------------------------------------------------------
Diễn đàn X-Cafe

Kính gửi toàn thể các thành viên và bạn đọc diễn đàn X-Cafevn,

Giai đoạn từ ngày 19/1/2010 cho đến hiện tại một trong những giai đoạn
khó khăn nhất mà diễn đàn X-Cafe đã trải qua kể từ ngày thành lập đến
nay. Diễn đàn đã bị tin tặc tấn công bằng DDoS nặng từ ngày 19/1/2010,
trùng vào thời điểm chính quyền trong nước xét xử và tuyên án các nhà
dân chủ ở Việt Nam. Điều này cho thấy đây là một hành động có hệ thống
và có chỉ đạo hẳn hoi vì nó được kết hợp với sự việc các ISP ở Việt
Nam đồng loạt dở bỏ firewall để tin tặc có thể dùng nhiều máy trong
nước tấn công vào máy chủ của diễn đàn. Đây là một tấn công kéo dài
liên tục trong nhiều ngày với một hệ thống botnet hỗ trợ với gần 40
nghìn máy tham gia. Vào thời điểm bị tấn công mạnh nhất, toàn bộ đường
truyền của máy chủ hoàn toàn bị bão hoà.

Các thành viên kỹ thuật của diễn đàn đã phải làm việc cật lực và liên
tục trong nhiều ngày để chống trả các đợt tấn công này và họ đã giữ
vững được hoạt động của diễn đàn trong suốt giai đoạn vừa qua.

Sau khi các hành động DDoS thất bại, tin tặc lại tiến hành thêm một
bước tấn công khác. Ngày Chủ nhật 28/2/2010, tin tặc giả dạng làm
thành viên diễn đàn và đăng link có virus gài bẫy một thành viên của
Ban Quản trị và đã lấy được thông tin đăng nhập vào phần quản trị của
diễn đàn (Admin Control Panel). Sau nhiều giờ thâm nhập, tin tặc đã
tải được hồ sơ của hơn 19 nghìn thành viên trong đó có hơn 7 nghìn
thành viên đang sinh sống tại Việt Nam. Sau đấy tin tặc lại dùng những
dữ liệu ăn cắp được để gửi email thông báo diễn đàn sẽ đóng cửa hoặc
doạ dẫm các thành viên trong nước. Và tồi tệ hơn, tin tặc đã đăng toàn
bộ thông tin của thành viên của diễn đàn tại một website khác nhằm gây
hoang mang, sợ hãi cho các thành viên ở trong nước.

Qua phân tích của ban kỹ thuật X-Cafe, vụ đột nhập ngày 28/2 là một
hành động có tổ chức vì có nhiều người tham gia từ các máy tính xuất
phát từ Việt Nam và trong số máy tính được sử dụng, có cả máy tính có
địa chỉ xuất phát từ Trung Quốc. Thông qua những phương pháp mà tin
tặc sử dụng để viết thông báo giả mạo, nội dung cùng lối trình bày
thông báo, chúng tôi tin rằng đây chính là nhóm tin tặc đã thực hiện
các hành động thâm nhập tương tự đến các diễn đàn talawas, Bauxitvn và
các blog cá nhân trong nước trong thời gian qua. Chúng tôi đã thu thập
toàn bộ những chứng cứ liên quan đến vụ việc này và đã điền hồ sơ truy
tố những hành động phạm pháp này mang tính quốc tế này với cơ quan IC3
trực thuộc FBI của Hoa Kỳ.

Ban quản trị diễn đàn X-Cafe rất hối tiếc về sự sơ xuất vô tình mang
lại hậu quả trầm trọng của mình vừa qua. Chúng tôi xin gửi lời xin lỗi
chân thành đến với tất cả những thành viên bị ảnh hưởng bởi sự việc
này, đặc biệt là những thành viên trong nước. Chúng tôi đã đánh mất sự
tin tưởng của các bạn. Dù giải thích như thế nào chăng nữa, việc này
sẽ ít hoặc nhiều ảnh hưởng đến các bạn, nhất là khi các bạn đang phải
sống trong một thể chế mà sự khủng bố tinh thần được dùng như một dụng
cụ pháp trị.

Điều đáng buồn là chúng ta đang sống trong thế kỷ 21 nhưng con người
lại có thể bị đe doạ, bịt miệng, thậm chí bị trừng phạt bởi vì họ muốn
nói lên sự thật hay bày tỏ ý kiến của mình một cách ôn hoà. Những điều
mà ngay cả khi đất nước còn bị thực dân, phong kiến đô hộ hay một nửa
phần đất nước còn bị "xâm lược" cũng không hề xảy ra. Sự việc đáng
tiếc này sẽ không bao giờ xảy ra ở một đất nước có tự do ngôn luận và
có một nền dân chủ thật sự và nó chứng tỏ rằng ở Việt Nam hoàn toàn
không có tự do ngôn luận và hoàn toàn không có quyền dân chủ như giới
lãnh đạo và chính quyền Việt Nam từng tuyên bố.

Sự việc này đã tác động mạnh đến các thành viên ban quản trị diễn đàn
X-cafe và đã làm chúng tôi mệt mỏi và thậm chí muốn rút lui ra khỏi
cuộc chiến không cân sức này. Tuy nhiên khi cân nhắc lại những gì xảy
ra trong xã hội Việt Nam hiện nay, chúng tôi thật sự thấy mình cần
phải tiếp tục vượt qua các khó khăn này, tạo ra và đảm bảo một môi
trường tự do ngôn luận không bị quản chế bởi bất kỳ một thế lực chính
trị nào để mỗi thành viên của diễn đàn được bày tỏ quan điểm của mình
nhằm đòi hỏi những quyền chính đáng của một công dân bao gồm quyền tự
do ngôn luận và tự do bày tỏ ý kiến của mình. Từ những động lực này,
BQT quyết tâm tiếp tục duy trì hoạt động của diễn đàn và cố gắng sẽ
tiếp tục phát triển để đem lại nhiều lợi ích hơn cho xã hội Việt Nam
khi sự suy thoái về đạo đức, lương tâm ngày càng trầm trọng hơn.

Để có thể thực hiện được quyết tâm này, ban quản trị diễn đàn X-Cafe
quyết định sẽ tạm đóng cửa diễn dàn vào sáng ngày thứ Hai 8/3/2010
(giờ VN) cho đến ngày 22/3/2010 để bảo trì, nâng cấp và tạo những thay
đổi cần thiết. Trong giai đoạn tạm ngưng hoạt động này, tất cả những
cập nhật, thông tin và trao đổi của thành viên có thể tiếp tục thực
hiện tại trang Facebook:
http://www.facebook.com/pages/X-Cafevn/329192838497 và Wordpress Blog:
http://xcafevietnam.wordpress.com/

Chúng tôi hy vọng sau thời gian đóng cửa và nâng cấp, diễn đàn sẽ được
gặp lại toàn bộ các bạn. Chúng tôi sẽ cố gắng tạo một môi trường sinh
hoạt an toàn hơn cho mọi thành viên để chúng ta có thể tiếp tục tham
gia sinh hoạt, thảo luận hay trao đổi ý kiến và kinh nghiệm theo tinh
thần "tôn trọng sự khác biệt" của diễn đàn.

Đại diện ban quản trị diễn đàn X-Cafe,

Tinman
(http://x-cafevn.org/node/2813)

--------------------------------------------------------------------------------

Tuesday, February 23, 2010

NHỚ RỪNG

(Lời con Hổ ở vườn Bách thú,
Tặng Nguyễn Tường Tam)

Gậm một khối căm hờn trong cũi sắt,
Ta nằm dài, trông ngày tháng dần qua.
Khinh lũ người kia ngạo mạn, ngẩn ngơ,
Giương mắt bé diễu oai linh rừng thẳm,
Nay sa cơ, bị nhục nhằn tù hãm,
Để làm trò lạ mắt, thứ đồ chơi.
Chịu ngang bầy cùng bọn gấu dở hơi,
Với cặp báo chuồng bên vô tư lự.

Ta sống mãi trong tình thương nỗi nhớ,
Thủa tung hoành hống hách những ngày xưa.
Nhớ cảnh sơn lâm, bóng cả, cây già,
Với tiếng gió gào ngàn, với giọng nguồn hét núi,
Với khi thét khúc trường ca dữ dội,
Ta bước chân lên, dõng dạc, đường hoàng,
Lượn tấm thân như sóng cuộn nhịp nhàng,
Vờn bóng âm thầm, lá gai, cỏ sắc.
Trong hang tối, mắt thần khi đã quắc,
Là khiến cho mọi vật đều im hơi,
Ta biết ta chúa tể của muôn loài
Giữa chốn thảo hoa không tên, không tuổi.

Nào đâu những đêm vàng bên bờ suối,
Ta say mồi đứng uống ánh trăng tan?
Đâu những ngày mưa chuyển bốn phương ngàn,
Ta lặng ngắm giang san ta đổi mới?
Đâu những bình minh cây xanh nắng gội,
Tiếng chim ca giấc ngủ ta tưng bừng?
Đâu những chiều lênh láng máu sau rừng.
Ta đợi chết mảnh mặt trời gay gắt,
Để ta chiếm lấy riêng phần bí mật?
-- Than ôi! thời oanh liệt nay còn đâu?

Nay ta ôm niềm uất hận ngàn thâu,
Sống những cảnh không đời nào thay đổi,
Những cảnh sửa sang, tầm thường, giả dối:
Hoa chăm, cỏ xén, lối phẳng, cây trồng;
Giải nước đen giả suối, chẳng thông dòng
Len dưới nách những mô gò thấp kém;
Dăm vừng lá hiền lành không bí hiểm,
Cũng học đòi bắt chước vẻ hoang vu
Của chốn ngàn năm cao cả âm u.

Hỡi oai linh, cảnh nước non hùng vĩ!
Là nơi giống hùm thiêng ta ngự trị.
Nơi thênh thang ta vùng vẫy ngày xưa
Nơi ta không còn được thấy bao giờ
Có biết chăng trong những ngày ngao ngán,
Ta đương theo giấc mộng ngàn to lớn
Để hồn ta phảng phất được gần ngươi,
-- Hỡi cảnh rừng ghê gớm của ta ơi!

(1936)

Thế Lữ 

Friday, February 19, 2010

Meg Whitman for Governor

Còn mấy tháng nửa thì bầu cử sơ bộ ở tiểu bang California. Bên Cộng Hòa, bà Meg Whitman đang dẩn đầu trước các ứng cử viên như Steve Poinzer, Tom Campbell để được đảng đề cử. Phía đảng Dân Chủ, ông cựu thống đốc Jerry Brown gần như nắm chắc quyền đại diện đảng DC trong cuộc đua vào Sacramento.

Tui ủng hộ bà Whitman, cựu CEO của eBay, làm thống đốc tiểu bang. Chán mấy ông, mấy bà chính trị gia chuyên nghiệp lắm rồi.

http://www.megwhitman.com/
http://www.facebook.com/megwhitman
http://twitter.com/Whitman2010
http://www.youtube.com/user/Meg2010Campaign

Thursday, February 18, 2010

Đầu Xuân khai bút

Hôm nay, mùng 5 Tết, ghi nhớ ngày vua Quang Trung đại phá quân Thanh xâm lược, tôi mới có dịp viết bài đầu tiên cho blog này. Dự định đêm mùng Hai Tết sẽ viết, rồi đi vòng vòng các blog bạn bè để thăm hỏi và chúc Tết. Không làm được vì phải viết thư, email đúng hơn, cho tất cả bà con họ hàng, bạn bè. Nội copy and paste (có sứa đổi chút ít tùy theo mỗi người) không thôi, một buổi tối. Rồi thứ Ba, mùng Ba Tết, vào sở làm, tính giờ trưa là lên Net. Ai ngờ, bận túi bụi cho tới hôm nay.

Tết con cọp mình mong được mạnh khỏe như cọp :D

Thursday, February 11, 2010

Tâm Sự Ngày Xuân

Sáng tác: Hoài An

Trông thế gian đang vui mừng đón xuân
Chắc nàng xuân năm nay đẹp bội phần
Ngắm rừng hoa mai đua nở tuyệt trần
Đổi hương thay phấn giữa đêm chờ tin báo xuân

Tôi đón xuân giữa lúc còn chiến chinh
Chúc mừng xuân bên ly rượu hành trình
Chúc người trai đi xây dựng hoà bình
Để cho đất nước vui trọn mùa xuân thắm xinh

Xuân đến ban cho muôn niềm tin
Đất mẹ mau bình yên, ruộng cày thêm nhiều luống
Hạnh phúc dâng triền miên,xe những mối lương duyên
Mái tranh chung bóng nguyệt, gia đình lại đoàn viên

Xuân tới đây với muôn ngàn thiết tha
Chúc trần gian năm nay được thuận hoà
Với một năm xuân vui vẻ đậm đà
Cùng xuân quên hết những chuyện buồn năm đã qua.



Tâm sự ngày xuân - Phương Dung


Tâm sự ngày xuân (Tam Su Ngay Xuan) - Thiên Trang


Tâm sự ngày xuân - Tâm Đoan

Tuesday, February 09, 2010

Những kẻ khốn nạn

Trước đây, lang thang trên mạng, tôi có nghe người này, hội đoàn nọ nói về Nguyễn Hữu Liêm (NHL), thậm chí có tuyên cáo lên án ông ta, tôi không chú ý lắm. Không để ý NHL là tên cha căng chú kiết nào cho đến cuối tuần vừa rồi. Một netter đăng lại bài "Nơi giữa Đại hội Việt kiều: Một nỗi bình an" của NHL. Đọc tới đoạn này:

"Cờ in máu chiến thắng mang hồn nước. Tôi cảm nhận được một dòng điện chạy từ đáy lưng theo xương sống lên trên cổ trên đầu như là khoảnh khắc thức dậy và chuyển mình của năng lực Kundalini. Tôi nhìn lên phía trước, khi vừa hết bài Quốc ca, mấy chục cô và bà đại biểu từ Pháp đang chạy ùa lên sân khấu, vỗ tay đồng ca bài "Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng". Tôi nhìn qua các thân hữu Việt kiều từ Mỹ, và ngạc nhiên khi thấy hầu hết – kể cả những người mà tôi không ngờ – đang vỗ tay hào hứng la to, Việt Nam! Hồ Chí Minh! Cả hội trường, và tôi, cùng hân hoan trong tất cả (vẫn là) cái hồn nhiên mà dân tộc ta đã bước vào từ hồi thế kỷ trước."

Tôi thật phẩn nộ. Nguyễn Hữu Liêm, và những người NHL nói đến trong bài, đúng là những kẻ khốn nạn !@#$%^&*()&$#@. Quốc Gia hay Cộng Sản ở chổ này.

Trong những năm tháng sống dưới chế độ XHCN, tôi dững dưng vô cảm hát "Giải Phóng Miền Nam" rồi sau đó "Tiến Quân Ca" trong các buổi lể chào cờ. Những năm tháng đó cho tôi bài học lớn nhất trong cuộc đời: Cộng sản là gì. Ngày tới trại tỵ nạn, ngước nhìn lá Quốc Kỳ Việt Nam, nền vàng ba sọc đỏ, mắt tôi rướm lệ, nghẹn ngào "Này công dân ơi, quốc gia đến ngày giải phóng..." Cảm xúc đó vẫn còn cho tới hôm nay.

Trong khi ở Việt Nam hôm nay, có những giáo sư, bác sĩ, luật sư, thương gia, kỷ sư, nhà báo, nhà văn, đạo diển khẳng khái trung thực nói lên ưu tư, trăn trở của mình về đất nước, bộc lộ lòng yêu nước bị trù dập, tù đày. Nếu muốn, họ có thể im lặng, không nghe, không thấy để được vinh hoa phú quý, nhà cao cửa rộng. Nhưng họ không làm như vậy. Tại sao? Phải chăng vì lòng ái quốc, sự tự trọng không cho phép họ đồng lỏa với cái sai.

Khi những người con yêu quý của tổ quốc như bác sĩ Phạm Hồng Sơn, luật sư Nguyễn Văn Đài, luật sư Lê Thị Công Nhân, blogger Điếu Cày, đạo diễn Song Chi, cựu trung tá Trần Anh Kim, thương gia Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Thăng Long, luật sư Lê Công Định,... bỏ đi cái bả vinh hoa phú quý tầm thường, những kẻ vô liêm sỉ như Nguyễn Hửu Liêm, Nguyễn Cao Kỳ, Phạm Duy,.. hồ hởi phấn khởi lượm lên. Liệu có được tý nào không những kẻ khốn nạn? Tôi sẽ chống mắt xem người ta vắt chanh bỏ vỏ những tên loser này như thế nào.

Monday, January 25, 2010

Trần Quốc Toản bị bắt

Tác giả: Nguyễn Hưng Quốc
18/01/2010
http://www.voanews.com/vietnamese/2010-01-18-voa29.cfm

Nghe tin quân Nguyên vượt qua biên giới tấn công Việt Nam, chiếm hết đảo này sang đảo khác, lòng Hoài văn hầu Trần Quốc Toản nóng như lửa đốt. Khi biết tin vua triệu tập cuộc hội nghị ở Bình Than, chưa kịp ăn uống gì cả, Trần Quốc Toản chụp lấy trái cam trên bàn rồi nhảy lên ngựa phóng như bay đến dự.

Đến nơi, trời vừa nhá nhem tối, Toản thấy cung Bình Than đèn đuốc sáng rực. Trước cổng là các quán bia ôm xập xình tiếng nhạc. Mặc kệ lời chào mời của các cô gái chân dài quyến rũ đứng dọc bên đường, Trần Quốc Toản xăm xăm bước tới cổng. Tên lính gác cổng chận lại: "Ê, đi đâu đó?" Toản đáp: "Tôi muốn dự cuộc hội nghị Diên Hồng". Tên lính gác: "Giấy mời đâu?" Toản lúng túng: "Không có." Tên lính nghiêm giọng: "Vậy không được vào." Bí thế, Toản thò tay trong túi rút ra tờ giấy trăm đô mới tinh duy nhất mà một thằng bạn Việt kiều mới tặng dúi vào tay tên lính; hắn nhìn tờ giấy bạc, cười hì hì, rồi nép qua bên cho Toản vào. Nhưng đến phòng hội nghị, tên 1ính gác cửa lại chận không cho Toản vào vì ông không có giấy mời. Năn nỉ cách mấy cũng không được. Toản lục hết túi quần đến túi áo, chỉ gom được vỏn vẹn có mấy trăm ngàn đồng Việt Nam. Ông đưa hết cho tên lính. Hắn nhìn một cách khinh bỉ, đá vào đít Toản mấy phát, bảo: "Xéo đi!" Toản tức mình, bóp nát trái cam, rồi chửi thề một tiếng, phủi đít bỏ về. Ông chỉ kịp nghe, từ sau lưng, bên kia cánh cửa khép kín của hội trường, vang lên những tiếng thét: "Quyết cống Hoàng Sa và Trường Sa! Quyết cống! Quyết cống!"

Đến nhà, Toản triệu tập tất cả anh em bạn bè lại, đề nghị thành lập đoàn chí nguyện quân thề đánh giặc đến cùng. Ai cũng tán đồng. Tiếng hô "Sát Thát" vang trời dậy đất. Ông sai gia nhân may một lá cờ thật lớn trên đó thêu mấy chữ màu vàng "Phá cường địch báo hoàng ân". Xong đâu đó, ông dẫn đoàn quân chí nguyện tiến thẳng đến Bình Than với hy vọng được nhà vua cho phép tham gia đánh giặc. Nhưng chưa ra khỏi cổng làng, một đám người lạ ở đâu ùa đến đông nghẹt. Đứa thì giật lá cờ "Phá cường địch…" vất xuống đất, đứa thì dùng dùi cui đánh tới tấp vào đám thanh niên ngơ ngác; một đứa khác nhào đến kẹp cổ Toản, kéo quặt tay lại phía sau. Toản thở ằng ặc, thều thào: "Mấy ông làm gì vậy?" Một tên "người lạ" gằn giọng: "Mày không dẹp cái trò này đi, tao bắt mày vì tội trốn thuế bây giờ!" Nói xong, nó đẩy một cái thật mạnh, Toản ngã chúi xuống đất. Đám bạn bè xúm đến dìu Toản về nhà.

Không nản chí, ở nhà, Toản mở một trang website lấy tên là "Yêu Nước". Bài đầu tiên Toản post lên là bài "Hịch tướng sĩ" của Hưng đạo vương Trần Quốc Tuấn. Bài hịch có những câu thống thiết: "Ta thường tới bữa quên ăn, nửa đêm vỗ gối, ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa, chỉ căm tức rằng chưa xả thịt lột da, ăn gan uống máu quân thù, cho dẫu trăm thân này phơi ngoài nội cỏ, nghìn xác này gói trong da ngựa ta cũng cam lòng."

Nhưng chỉ mấy tiếng đồng hồ sau, mở lại trang web của mình, Toản thấy dòng chữ "Vì lý do kỹ thuật, trang nhà Yêu Nước ngưng hoạt động vô thời hạn". Toản biết là trang web của mình bị tin tặc tấn công. Ông gọi điện thoại nhờ bạn bè giúp đỡ. Nhưng nói chưa xong câu chuyện, cánh cửa nhà Toản bị đạp tung, một đám người lạ ào ào xông vào. Một đứa nghiêm mặt bảo Toản: "Có lệnh bắt mày!" Toản ngạc nhiên: "Bắt vì tội gì?" Tên kia đáp: "Tội làm website phản động!" Toản cãi: "Đó là một trang mạng yêu nước. Tôi chỉ đăng bài của những người yêu nước." Tên công an lại nói: "Mày viết 'Nay, các ngươi nhìn chủ nhục mà không biết lo, thấy nước nhục mà không biết thẹn, làm tướng triều đình phải hầu quân giặc mà không biết tức'. Có phải mày ám chỉ Trung ương đảng không?" Toản gào lên: "Đó là văn của bác Tuấn!" Tên công an quát: "Tuấn nào? Nguyễn Hưng Quốc hả?"

Trần Quốc Toản chưa kịp lên tiếng, một tên người lạ đã nhào đến bịt miệng ông lại và đẩy lên xe.

Từ đó đến nay, không ai biết Trần Quốc Toản ở đâu cả.

Friday, January 22, 2010

Diễn đàn X-Cafevn & Dân Luận bị tấn công

21.01.2010

Từ hai ngày qua, hai diễn đàn X-Cafevn và Dân Luận đã và đang bị tấn công từ chối dịch vu (DDoS). Không có gì ngạc nhiên khi việc tấn công này trùng vào thời điểm chính quyền Việt Nam xét xử bốn nhà bất đồng chính kiến: Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung, Trần Huỳnh Duy Thức và Lê Thăng Long về tội Hoạt động lật đổ chính quyền.

Chúng tôi lên án những hành động bưng bít thông tin, ngăn chận quyền truyền tải tin tức đối người dân trong và ngoài nước. Những việc này chỉ làm rõ thêm tính chất thiếu công bằng, minh bạch của những người cầm quyền đối với những người liên quan, đến dư luận và người dân trong vụ án trên.

Chúng tôi đang tìm mọi cách để phục hồi hoạt động của hai diễn đàn. Nếu có thông tin gì mới, chúng tôi sẽ nhanh chóng cập nhật. Trong thời gian chờ đợi, các bạn có thể dùng trang blog này để đăng tải các thông tin về vụ án cũng như những trao đổi tranh luận nếu có nhu cầu.

Sau khi trang web X-cafevn.org bị đánh phá, Xcafevietnam blog (http://xcafevietnam.wordpress.com/ ) đã nỗ lực đưa tin tức về phiên tòa của 4 nhà bất đồng chính kiến tại Việt Nam. Nhưng đến 2h chiều nay (21/01/2010) giờ Việt Nam, nó đã bị WordPress đóng cửa vì "vi phạm quy định sử dụng". Chúng ôi đã gửi khiếu nại của mình tới WordPress, nhưng không biết bao giờ blog mới được mở lại.

Từ chiều hôm qua 20/1/2010 giờ VN cho đến hôm nay, diễn đàn x-cafedân luận bị tấn công từ chối dịch vụ rất nặng nề. Diễn đàn x-cafe hứng chịu khoảng 40 ngàn IP cùng dội vào một lúc. Trong khi đó, dân luận hứng chịu khoảng 1/10 lượng tấn công nên tiếp tục.... sống sót đêm hôm qua.

Click the image to open in full size.

Nhóm kỹ thuật đang cố gắng khắc phục tình trạng này trong thời gian ngắn nhất có thể được. Các bạn sẽ thấy việc truy cập vào cả hai diễn đàn đều rất chậm trong lúc này nhưng hy vọng tình hình sẽ khả quan hơn sau khi một giải pháp hữu hiệu nhất được hình thành.

Xin thông báo thêm rằng khoảng trên 90% các IP addresses đang dùng để tấn công x-cafedân luận đi từ Việt Nam và chủ yếu là từ các mạng Viettel + FPT. Các bạn nên tiếp tục dùng proxy ở nước ngoài để duyệt hai diễn đàn x-cafedân luận để cải thiện vận tốc truy cập. Thành thật cáo lỗi cùng các bạn về vấn nạn ngoài ý muốn này.

Thay mặt nhóm kỹ thuật.
Xin mời các bạn vào các trang sau để liên lạc hoặc cập nhật tin tức nếu X-Cafevn và Dân Luận tiếp tục bị tấn công và không thể hoạt động: Chân thành cảm ơn sự kiên nhẫn và cảm thông của các bạn đối với X-Cafevn và Dân Luận.


Source: http://www.x-cafevn.org/forum/showthread.php?p=429414

Tuesday, January 19, 2010

Ước mơ của tôi

Hôm nay nước Mỹ kỷ niệm ngày sinh Martin Luther King, Jr., một nhà tranh đấu cho dân quyền nổi tiếng. Nhắc đến Martin Luther King, tôi nhớ đến bài diễn thuyết lừng danh của ông "I Have A Dream". Đây là ước mơ của tôi.

I have a dream that one day the Paracel (Hoàng Sa) Island return to Vietnam. It is illegally occuplied by Communist China since January 19, 1974. Paracel & Spratly Islands belong to Vietnam.

I have a dream that one day Vietnamese have a right to speech, a right to publish, a right to vote. Human rights for Vietnam.

Saturday, January 09, 2010

Năm Mới Cố Gắng

Lẽ ra bài này nên viết vào ngày đầu năm nhưng mà... nhiều lý do quá. Bận cũng có. Lười cũng có. Chán cũng có. Ham chơi cũng có. Thôi thì, ráng một tí :)

Đầu năm, người ta thường hay có những mục tiêu, kế hoạch hướng đến cho một năm mới. Đặt kế hoạch, kiểu kế hoạch 5 năm, tôi sợ bể. Cuối năm nhìn lại chỉ thấy đầu voi, đuôi chuột. Thấy mình không làm được gì, lại đâm phiền não. Tôi không đặt kế hoạch phương án nào cả. Chỉ tâm niệm một điều: cố gắng nhiều hơn năm trước. Chung chung quá. Mơ hồ quá.

Cu thể:
  • Nói ít, nghe nhiều.
  • Đọc nhiều hơn trước.
  • Dành nhiều thì giờ cho bản thân và gia đình.
  • Ráng kiếm thêm tiền để giúp hai con đang học đại học.
  • Cố gắng đi bộ lâu hơn và thường xuyên.
Chủ nhật rồi, hai vợ chồng đưa hai con trở lại ký túc xá đại học. Mỗi đứa một nơi. Đứa lớn học ở phía Bắc. Đứa kế học ở phía Đông. Chạy xe vòng vòng từ đại học này sang đại học kia mất mấy tiếng đồng hồ, cái thân ê ẩm. Về tới nhà, đang nằm xem phim, điện thoại di động rung lên. Tin nhắn từ đồng nghiệp báo có trục trặc kỷ thuật ở mấy cái server trong công ty. Lười quá. Không muốn đi. Nhưng thôi, mình đã tâm niệm năm nay cố gắng nhiều hơn một chút. Vậy thì, cố gắng lên xem chuyện gì. Mất toi một buổi tối. Hai giờ sáng mới trở về nhà.

May mà mình cố gắng một tí, hôm sau đở mệt với cấp trên :D

Monday, October 26, 2009

Cảnh sát Mỹ đánh sinh viên Việt

Tháng trước, một nghiên cứu sinh người Mỹ gốc Việt bị giết tại Đại Học Yale. Tháng này, xem TV thấy chiếu cảnh một du học sinh Việt Nam bị cảnh sát Mỹ đánh đập dữ dội. Sự việc này được báo chí và truyền hình loan tin

San Jose Mercury: 4 San Jose cops put on leave after video shows student beaten (Bốn cảnh sát San Jose bị ngưng công tác sau khi một đọan băng hình chiếu cảnh cảnh sát đánh một sinh viên)

Trích báo Người Việt: Cảnh sát San Jose còng tay, đập dùi cui liên tục sinh viên Việt du học

Luật Sư Nguyễn Hoàng Duyên, người đại diện cho sinh viên Phương Hồ, nói với Người Việt, rằng chính ông là người cung cấp đoạn video quay hình cảnh sát đánh anh Phương Hồ cho báo chí. Ông giải thích lý do là vì "cảnh sát có nhiều điểm sai trái trong vụ này."

Luật Sư Hoàng Duyên cho biết ông đã nói chuyện với một số chuyên gia. Các chuyên gia nói "cảnh sát đã không đúng về mặt thủ tục khi bắt nghi can. Cảnh sát đã sử dụng vũ lực không theo các nguyên tắc đã được huấn luyện." Bên cạnh đó, hình ảnh trong video cho thấy cảnh sát không thể biện minh cho hành động của họ; họ đánh đập một người "đã bị khống chế."

Thêm vào đó, hình ảnh và âm thanh của đoạn video cho thấy Phương Hồ la khóc, có cả tiếng dùi cui kim loại đập vào người. "Tôi cho rằng nhân viên công lực đã đối xử với nghi can như súc vật," Luật Sư Hoàng Duyên nhận định.

"Ðiều này làm tôi sống lại ngày tôi nhìn thấy đoạn video đánh Rodney King trên TV," theo lời ông Roger Clark, một chuyên gia cảnh sát và là một trung úy cảnh sát thuộc sở cảnh sát trưởng quận hạt Los Angeles đã về hưu.

Phát dùi cui đánh sau cùng này đáng bị truy tố tội hình sự, theo lời ông Clark.

Luật Sư Nguyễn Hoàng Duyên nói với Người Việt, rằng "có những điểm tương đồng giữa vụ Rodney King và Phương Hồ." Tuy nhiên, vụ Phương Hồ "có tầm vóc lớn hơn, nghiêm trọng hơn," vì Phương Hồ không có tì vết trong lịch sử nhân thân.

Ông nói "vụ này đi ngược lại nhân quyền, là lý tưởng của nước Mỹ," và ông muốn "bảo vệ lý tưởng ấy."

Trong khi chờ đợi cơ quan trách nhiệm điều tra làm rỏ sự việc, chúng ta học được một bài học từ việc này: Dù nước Mỹ có rất nhiều tự do nhưng hãy xử dụng cái tự do một cách khôn ngoan đúng chừng mực. Lời nói có thể gây ra hậu quả nghiêm trọng. Với nhân viên công lực, hảy cẩn thận, đừng ngang bướng một cách vô lý. Họ làm sai, làm không đúng, đừng cải, đừng la hét mà cứ bình tỉnh rồi thưa gửi với cấp trên của họ.




Saturday, October 10, 2009

Giải Nobel Hòa Bình 2009

Là một công dân Hoa Kỳ, tôi hãnh diện có một vị tổng thống đương nhiệm được giải thưởng Nobel. Nhưng, Obama đã làm được gì để được giải Nobel Hòa Bình. Nếu chỉ nói với kêu gọi hòa bình, giải trừ vũ khí nguyên tử, tôi nghĩ cả tỷ người trên hành tinh này, trong đó có tôi, cũng xứng đáng được tuyên dương.

Từ năm 1973, giải thưởng Nobel Hòa Bình đã hết ý nghĩa với tôi khi Kissinger và Lê Đức Thọ cùng được thưởng. Chính hai nhân vật này đã giết chết nền cộng hòa, chế độ dân chủ và sự tự do của một dân tộc. Hàng trăm ngàn người đã tiếp tục chết sau cái ngày gọi là lập lại hòa bình 27 tháng 1 năm 1973. Chết vì đạn pháo kích vô trường học. Chết vì chạy trốn bom đạn. Chết vì đói khát, bịnh tật trên vùng kinh tế mới, trong trại cải tạo. Chết trên đường tìm tự do.

Hãy coi chừng những kẻ nói dóc, nói nhiều, nói ngọt  :)

Saturday, September 26, 2009

Bãi khóa với lại biểu tình

Ngày đầu năm học, giáo chức, sinh viên và nhân viên của gần 10 trường đại học thuộc Viện Đại Học Công Lập California (University of California) đồng loạt bãi khóa (walk out) chống tăng học phí, chống cắt giảm ngân sách. Tăng học phí lên gần 30% cho năm tới thật là nhiều. Đóng tiền học cho con thật là đau. Tôi thông cảm và đồng ý rằng chúng ta cần phải nói lên tiếng nói với vấn đề học phí và ngân sách. Nhưng bải khóa, bỏ dạy, bỏ học là điều không thể chấp nhận được. Tôi đóng tiền học, đóng tiền thuế để con tôi đến lớp và các vị giáo sư, giảng viên đại học là công chức được trả tiền để dạy. Nếu quý vị chê lương thấp, cứ tự nhiên đi kiếm việc khác, kiếm trường nào trả lương cao hơn để dạy.

Kinh tế khó khăn. Dân không có việc làm, tiền đâu để đóng thuế. Nhà xuống giá, bỏ hoang, tiền thuế thổ trạch do đó cũng thất thu. Khi ngân sách của tiểu bang chi nhiều hơn thu, thì phải làm sao? Hổng lẻ tăng thuế? Chỉ một đường là phải cắt. Cắt những gì không cần thiết.  Nếu tôi bị mất việc làm, chắc chắn tôi không thể giúp con tôi học đại học được. Chúng phải nghĩ học để đi làm. Những chi tiêu không cần thiết như Cable TV (truyền hình cáp), internet, cell phones sẽ nằm trong danh sách cắt đầu tiên. Tôi thu nhập ít đi, đừng nói đến chuyện ra ngoài ăn, rồi đi du lịch này nọ. Quần áo mới sẽ không mua. Rách thì vá :D Hổng lẽ đi vay để xài?

Biểu tình chỉ hô khẩu hiệu chung chung, và không đòi hỏi cụ thể là phải cắt giảm thật nhiều lương của các vị lảnh đạo viện trưởng, viện phó, hiệu trưởng, hiệu phó, ... không vạch ra sự phí phạm ngân sách, thì cũng như không.

Chợt nhớ lại hơn 30 năm trước, ở Sài Gòn, mình cũng hào hứng với mấy vụ xuống đường biểu tình với lại bãi khóa để chống tham nhũng. Bố già lúc đó cứ ra rả cả ngày "Lo học đi, không thì đi quân dịch..." Có nghe đâu. Bây giờ, không biết mấy cô cậu nhà mình có bỏ học để tham gia biểu tình không đây?

Trích từ UCLA Daily Bruin:

Justin Tang, a third-year chemical engineering student, said he understands why pay cuts have to be made.

"I understand it's going to suck, but the state of California messed up," Tang said. "It's not the (UC Board of) Regents' fault."

Thursday, September 17, 2009

Xử phạt hành chính

The báo Pháp Luật Thành Hồ http://www.phapluattp.vn/news/trai-khoay/view.aspx?news_id=269729
... Công an xã cho biết Linh nhiều lần bị xử phạt hành chính về hành vi hành hạ vợ.

Hành hạ, đánh đập người khác thường xuyên, cơ quan bảo vệ pháp luật, chỉ có xử phạt hành chính. Tôi không rỏ xử phạt hành chính là chỉ có cảnh cáo hay phạt tiền. Như ở bên Mỹ này, là tên này "ủ tờ" ngay từ lần đầu.

Ở chổ khác, người ta chỉ mặc cái áo, viết vài dòng trên blog để cổ vỏ lòng yêu nước, chống ngoại xâm, chống tiêu cực là bị nhốt tù liền.

Đúng là chuyện trái khoáy.

Friday, September 11, 2009

Hoàng Sa - tường trình 35 năm sau

Đang theo dõi loạt bài phóng sự "Hoàng Sa - tường trình 35 năm sau"  của báo Tuổi Trẻ, đến hôm nay (10 tháng 9) thì thấy đoạn này:

Thứ Năm, 10/09/2009, 09:21 (GMT+7)

Cùng bạn đọc

TT - Vì lý do ngoài ý muốn, chúng tôi xin tạm dừng hồ sơ "Hoàng Sa - tường trình 35 năm sau". Chúng tôi sẽ tiếp tục đề tài này vào thời điểm thích hợp. Chân thành cáo lỗi cùng bạn đọc.

Tuổi Trẻ

(http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=336138&ChannelID=406)

Mất hứng. Chán. Vậy là có "sự cố" rồi. Thôi ta cắt và dán hai bài trước làm "kỹ nghệ" dzậy.

Bài 1, ngày 8 tháng 9 http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=335669&ChannelID=89



Thứ Ba, 08/09/2009, 06:31 (GMT+7)

Hoàng Sa - tường trình 35 năm sau

TT - Hơn 35 năm trước, những người con đất Việt đã nhận lệnh vượt trùng dương ra quần đảo Hoàng Sa canh giữ biển trời Tổ quốc. Họ tự hào ra đi trong tâm thế của người Việt ra canh giữ đảo biển của người Việt! Bây giờ nhắc lại, mắt họ rưng rưng, tim họ nghẹn lại khi Hoàng Sa vẫn còn trong tay nước ngoài.

Quân đồn trú Pháp - Việt chào cờ trên đảo Hoàng Sa

Từ số báo này, Tuổi Trẻ đăng tải hồi ức của những người từng canh giữ biển trời Hoàng Sa 35 năm trước. Thời gian dài trôi qua, nhưng những gì tận mắt họ chứng kiến, những gì họ trực tiếp tham gia không thể phai mờ trong tâm trí.

Kỳ 1:

Hoàng Sa trong ký ức một đảo trưởng

Ông Nguyễn Văn Đức
Cách nay đúng 40 năm, ông Nguyễn Văn Đức đã cùng các cộng sự vượt trùng dương đến với Hoàng Sa. Nhiệm vụ của ông là canh giữ biển trời Tổ quốc với chức vụ là đảo trưởng theo lệnh của Bộ chỉ huy biệt khu Quảng Đà. Lúc đó ông vừa tròn 22 tuổi, là một trong những đảo trưởng trẻ nhất từng làm nhiệm vụ trấn giữ tại quần đảo Hoàng Sa.

1. Mái đầu ông Nguyễn Văn Đức đã điểm muối tiêu của tuổi ngoài 60. Hỏi ngày nào đáng nhớ trong cuộc đời của mình, ông trả lời không chút đắn đo: "Đó là ngày 14-10-1969, tôi nhận được tờ sự vụ lệnh biên chế về trung đội Hoàng Sa ra đảo làm nhiệm vụ dưới chức danh đảo trưởng".

Buột miệng hỏi ông về những lo lắng trước lúc lên đường làm nhiệm vụ, ông phản ứng: "Tại sao phải lo lắng? Đó là đất của cha ông mình để lại, là máu mủ thân yêu của Tổ quốc nên chúng tôi ra đi như lẽ bình thường, hiển nhiên. Chẳng có chút gì phải lo sợ khi chúng tôi đi trong tâm thế của một người Việt ra canh giữ đảo biển của người Việt! Khi đó quần đảo Hoàng Sa thuộc quyền kiểm soát của chính quyền Sài Gòn, thuộc về người Việt, đó là sự thật lịch sử không thể chối cãi".

Một ngày cuối tháng 10-1969, ông Đức cùng trung đội Hoàng Sa gồm 34 người và bốn nhân viên khí tượng rời cảng Tiên Sa (Đà Nẵng) lên đường làm nhiệm vụ. Sau hơn 24 giờ lênh đênh trên biển, Hoàng Sa thân yêu hiện dần lên trước mắt ông.

Ông Đức nhớ lại: "Lúc đầu biển khá êm, nhưng khi rời đất liền được khoảng hơn 100km thì sóng lớn dần. Từ xa Hoàng Sa hiện lên giữa nền xanh của đại dương. Bao bọc quanh Hoàng Sa là những rạn san hô rộng lớn, vì thế chúng tôi không thể cặp tàu vào được mà phải dùng canô để chuyển quân và quân trang vào đảo. Trên đảo có một tòa nhà lớn được xây dựng từ thời Pháp thuộc, cao khoảng 8m, tường dày 2m dành cho đảo trưởng.

Trong phòng làm việc của đảo trưởng có một bức tường ghi tên tất cả những người lính đã ra đây giữ đảo. Và tên của chúng tôi đã được ghi lên đó, đó là niềm vinh dự lớn lao của một người con đất Việt. Xung quanh đảo là những rừng cây, tuy không to lớn nhưng cũng đủ để che chắn nắng gió cho lính đảo. Hình ảnh lần đầu tiên đặt chân lên mảnh đất tuyệt đẹp của Tổ quốc nơi xa đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ y nguyên. Xúc động lắm".

2. Ông Nguyễn Văn Đức kể: "Nhiệm vụ của chúng tôi là đo đạc, báo cáo về sở chỉ huy ở đất liền những tin tức ở Hoàng Sa mỗi ngày. Anh em khí tượng làm nhiệm vụ quan trắc và báo cáo tình hình thời tiết để phục vụ cho tàu bè lưu thông trong vùng. Trang bị vũ trang lúc ấy không nhiều, chỉ có hai khẩu đại liên 50mm nhưng anh em vẫn kiểm soát được toàn bộ quần đảo Hoàng Sa. Tàu bè quốc tế ngang qua đều tôn trọng chủ quyền của chúng ta, và chúng ta cũng sẵn sàng hỗ trợ tàu bè khi gặp bão tố. Những lúc rảnh rỗi chúng tôi thường dùng canô đi qua các đảo lân cận để chơi vì cảnh quan ở đây rất hữu tình. Đảo Cát, đảo Chim, đảo Elbe, đảo Duncan, đảo Drumond... chúng tôi đều đã đặt chân đến".

Tờ sự vụ lệnh quyết định điều chuẩn úy Nguyễn Văn Đức làm đảo trưởng Hoàng Sa tháng 10-1969 trong đợt thay quân thứ 38 của quân đội chính quyền Sài Gòn tại Hoàng Sa - Ảnh: Thế Anh

Trầm ngâm nhớ lại những ngày tháng gắn bó với mảnh đất xa xôi của Tổ quốc, cựu chuẩn úy Nguyễn Văn Đức kể tiếp: "Khi thủy triều xuống, cả rạn san hô hiện lên tuyệt đẹp như một rừng hoa biển. Mỗi khi nhớ đất liền, anh em lại lấy vài cành san hô bỏ vô chậu, bắt vài con cá nhỏ ngồi ngắm nghía bên tách cà phê đen. Có sống ở đảo mới thấy nhớ đất liền, yêu quê cha đất tổ. Thời tiết ở đây khá ôn hòa nhưng gió mạnh lắm, nhiều khi anh em bị gió đẩy ngã sóng soài. Tuy vất vả, thiếu thốn nhưng anh em thấy vui và hãnh diện khi được trấn giữ biển đảo quê nhà".

Ông nói có hai di tích ở đảo Hoàng Sa ông không thể nào quên. Đó là cái miếu nhỏ ở góc đảo mà anh em lính đảo vẫn thường ra đó để tìm chút an bình giữa sóng gió.

Ông kể: "Mỗi khi sóng to gió lớn hay thấy lòng bất an, anh em chúng tôi thường tìm đến ngôi miếu. Lạ lắm, chỉ cần ngửi thấy mùi nhang khói là cảm giác ở xa đất liền như được gần lại. Hơn nữa, mùi nhang khói như gợi lên những tiềm thức về quê cha đất tổ, nhớ về nguồn cội. Đó là những điều cần thiết để những người con đất Việt như chúng tôi yên lòng nơi đầu sóng ngọn gió giữ gìn biển đảo của cha ông để lại. Cạnh đó là một nghĩa trang có hơn 30 ngôi mộ là hài cốt của những chiến sĩ người Việt ngã xuống vì bệnh tật nơi đảo xa, là nắm xương của những người con Việt đã nằm xuống sau những lần đụng độ với âm mưu xâm lược của ngoại bang.

Ở đó còn có cả hài cốt của những ngư dân từ miền Trung, miền Bắc gặp nạn trên đường mưu sinh. Và cũng có cả những nắm xương của lính nước ngoài bị chúng ta hạ gục khi âm mưu đánh chiếm đảo. Có một điều là chúng tôi không phân biệt địch ta khi họ đã ngã xuống, mỗi ngày rằm hay cuối tháng chúng tôi đều thắp nhang lên những nấm mồ hoang. Có lẽ đó là một nét đặc biệt của người Việt mình, là một hành xử đầy tính nhân văn, "lấy nhân nghĩa để thắng hung tàn" mà mỗi người Việt chúng ta còn lưu giữ được từ dòng máu Lạc Hồng!".

Bia chủ quyền VN ở Hoàng Sa được dựng vào những năm 1930 (ảnh chụp tại phòng lưu trữ tư liệu Hoàng Sa, Đà Nẵng)

3. Ngày 19-1-1974, ngày quân Trung Quốc dùng vũ lực đánh chiếm Hoàng Sa - một phần máu xương của Tổ quốc VN, là ngày ông Đức cảm thấy đau đớn nhất trong cuộc đời mình. Ông xúc động kể lại: "Khi hay tin Hoàng Sa bị quân Trung Quốc tước đoạt bằng vũ lực, tôi đau đớn đến mức nước mắt không thể chảy được, lòng dạ như ai xát muối. Tôi biết ngoài kia những đứa con của đất Việt sẽ phải đổ máu vì quê hương. Tôi đau vì một mảnh đất tuyệt đẹp và giàu có của nước nhà đã bị ngoại bang vô cớ cướp đoạt. Đó là nỗi đau của một người con đất Việt!".

Là một người từng học và hiểu biết về luật quốc tế, ngay trong ngày Hoàng Sa bị chiếm đó ông đã âm thầm lục tìm lại những tài liệu liên quan, gói ghém cẩn thận nhằm làm bằng chứng chủ quyền của VN đối với quần đảo Hoàng Sa. Đó là tờ sự vụ lệnh đã nhàu nát và úa vàng vì thời gian.

35 năm sau, ông Đức quyết định liên hệ với chính quyền và báo Tuổi Trẻ để cung cấp những bằng chứng quý báu đó. Có lẽ những ai quen biết ông đều không mấy khó hiểu về hành động yêu nước của ông khi biết trong ngày 30-4-1975, ông đã từng xuống tàu để rời Việt Nam, nhưng trong một tích tắc của thời khắc lịch sử ông đã nhảy lại lên bờ, bởi ông biết không nơi đâu bằng quê hương.

Ông Đức lần giở lại tờ sự vụ lệnh năm nào rồi nói: "Chừng nào Hoàng Sa vẫn còn trong tay ngoại bang thì niềm vui vẫn chưa thể gọi là trọn vẹn được. Tôi sợ rằng lớp trẻ sẽ quên mất Hoàng Sa, sẽ quên mất một phần máu thịt của Tổ quốc, sẽ quên mất rằng có rất nhiều người con của đất Việt đã ngã xuống vì Hoàng Sa trong ngày đáng nhớ 19-1-1974". Có lẽ đó không chỉ là điều trăn trở của riêng ông.

THẾ ANH

(còn tiếp)


Bài 2, ngày 9 tháng 9 http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=335863&ChannelID=89


Thứ Tư, 09/09/2009, 16:05 (GMT+7)

Hoàng Sa - tường trình 35 năm sau - Kỳ 2: Biển động

Ông Lữ Công Bảy
TT - Tác giả câu chuyện này là người đã có mặt trong cuộc hải chiến Hoàng Sa 35 năm trước: ông Lữ Công Bảy - quân nhân trên chiến hạm Trần Khánh Dư HQ-4. Sau ngày giải phóng 1975, ông Bảy vẫn ở lại VN, phục vụ trong lực lượng hải quân quân đội nhân dân VN. Hiện ông là nhân viên bảo vệ của Đài truyền hình VN tại TP.HCM.

>> Kỳ 1: Hoàng Sa trong ký ức một đảo trưởng

Khi tôi ghi lại những dòng hồi ký này, sự việc đã xảy ra 35 năm (1974 - 2009). Đã 35 năm trôi qua, những gì tận mắt tôi đã chứng kiến, những gì tôi đã trực tiếp tham gia trong trận hải chiến với hải quân Trung Quốc tại quần đảo Hoàng Sa ngày 19-1-1974 vẫn không phai mờ trong tâm trí tôi.

Lúc bấy giờ tôi là thượng sĩ giám lộ (giám sát lộ trình - hàng hải) trên khu trục hạm Trần Khánh Dư HQ-4 (chiến hạm tối tân nhất của hải quân Sài Gòn thời bấy giờ) với chức danh hạ sĩ quan phụ tá trưởng ngành giám lộ, kiêm hạ sĩ quan phụ tá trưởng khối hành quân.

Với chức danh đó, lúc nào (trong nhiệm sở tác chiến hay hải hành) tôi đều phải có mặt thường xuyên trên đài chỉ huy, thường xuyên bên hạm trưởng Vũ Hữu San (trung tá hải quân). Nhiệm vụ của anh em chúng tôi là ghi lại nhật ký tác chiến, nhật ký hàng hải, xác định vị trí của chiến hạm, đồng thời nhận và chuyển những tài liệu bằng đèn và cờ.

Hôm ấy, ngày 16-1-1974, gió mùa đông bắc thổi mạnh trên biển Đông. Biển động mạnh. Chiến hạm chúng tôi đang tuần tiễu vùng biển Quảng Ngãi từ Sa Huỳnh đến cù lao Ré (đảo Lý Sơn). Đây đã là ngày thứ 14 lênh đênh trên biển. Chỉ còn một ngày nữa chiến hạm sẽ được về Đà Nẵng nghỉ bến, anh em thủy thủ đoàn rộn ràng nghĩ đến ngày được vào đất liền.

Chưa kịp dùng cơm trưa thì từ trung tâm truyền tin đưa lên đài chỉ huy một công điện thượng khẩn: lệnh cho tàu về ngay Đà Nẵng. 17 giờ tàu về đến quân cảng Đà Nẵng (cảng Tiên Sa). Hạm trưởng San và đại úy Diên - trưởng khối hành quân, được lệnh lên họp khẩn cấp ở trung tâm hành quân Bộ tư lệnh hải quân vùng 1 duyên hải. Từ trung tâm hành quân, hạm trưởng điện về tàu lệnh cho ban ẩm thực lên bờ đi chợ (tiếp tế lương thực).

20 giờ hạm trưởng San về tàu. Lệnh cấm trại 100% được ban ra. Ban cơ khí chuẩn bị bắt ống để nhận dầu và nước ngọt. Đến 21g, hai chiếc xe GMC chở một trung đội với đầy đủ vũ khí đạn dược xuất hiện. Lần đầu tiên trước mắt tôi được chứng kiến một toán quân mặc quân phục lạ lùng. Sau một hồi dọ hỏi tôi mới biết đây là lực lượng biệt hải. Tôi được lệnh từ đại úy Diên chuẩn bị hải đồ đi Hoàng Sa. 23g, tàu khẩn cấp rời cảng Tiên Sa trực chỉ Hoàng Sa. Tôi cảm giác có một chuyện gì lớn lao sắp xảy ra.

Ngày N+1

11g30 ngày 17-1, khu trục hạm Trần Khánh Dư HQ-4 đã có mặt tại quần đảo Hoàng Sa. Trước đó ngày 16-1, tuần dương hạm Lý Thường Kiệt HQ-16 do hải quân trung tá Lê Văn Thự làm hạm trưởng cũng đã có mặt tại Hoàng Sa.

HQ-4 tiến gần đảo Vĩnh Lạc. Còi tác chiến vang lên, tất cả thủy thủ đoàn đã sẵn sàng ở vị trí chiến đấu. 14 giờ, trung đội biệt hải được lệnh rời tàu trên ba xuồng cao su, 20 phút sau trung đội biệt hải đã đổ bộ lên rìa đảo an toàn và nhận lệnh tiến sâu vào đảo lục soát.

Báo cáo từ đoàn quân gửi về: không phát hiện gì ngoài vài nấm mộ hình như mới đắp, không có bia, chỉ có cọc gỗ và bảng gỗ đóng trước đầu mộ ghi bằng chữ Trung Quốc với ngày sinh và ngày chết hàng mấy chục năm về trước.

Các chiến sĩ biệt hải được lệnh đào bới các nấm mộ giả lên, hóa ra chẳng thấy xương cốt gì cả. Đây là những nấm mộ ngụy tạo mà ai đó đã dựng lên để chứng tỏ có người Trung Quốc đã sống và chết trên đảo mà thôi. 16g30, lực lượng biệt hải được lệnh rút về tàu.

Đến buổi chiều, phòng chiến báo theo dõi qua hệ thống rađa tầm xa đã phát hiện hai mục tiêu trên biển đang di chuyển đến quần đảo Hoàng Sa. Từ nóc đài chỉ huy, các bộ phận quan sát bằng ống nhòm đã nhìn thấy hai tàu chiến lạ. Trung tâm chiến báo được lệnh theo dõi và báo cáo thường xuyên mọi hoạt động, hướng đi, khoảng cách của hai tàu trên.

Đêm 17 rạng 18-1 là một đêm cực kỳ căng thẳng. Còi nhiệm sở tác chiến báo động suốt đêm. Phía Trung Quốc tăng cường lực lượng và cố tình khiêu khích, các chiến hạm của họ tiến sâu vào lãnh hải Hoàng Sa. Tàu HQ-4 và HQ-16 dùng tín hiệu cảnh cáo: Đây là lãnh hải của Việt Nam. Yêu cầu các ông hãy rời khỏi đây ngay! Phía Trung Quốc đáp trả, cho rằng Hoàng Sa là của họ.

Tàu đánh cá vũ trang Trung Quốc chặn đường tàu VN trên đường ra Hoàng Sa - Ảnh tư liệu

Ngày N+2

Sáng 18-1, chiến hạm HQ-4 của chúng tôi tiến về đảo Cam Tuyền. Lúc 8g, trung đội biệt hải được lệnh đổ bộ lên đảo. Sau khi lục soát chỉ phát hiện những nấm mộ mới đắp không hài cốt y như ở đảo Vĩnh Lạc.

Đến 11g, đài khí tượng và quân đồn trú đảo Hoàng Sa báo cáo có hai tàu đánh cá vũ trang mang cờ Trung Quốc xâm nhập và tiến gần đến đảo Hoàng Sa, tàu HQ 4 và HQ 16 được lệnh tiến về đảo Hoàng Sa. Khi tiến đến gần tàu đánh cá vũ trang của Trung Quốc, tàu HQ-4 dùng tín hiệu cảnh cáo và đuổi đi nhưng cả hai tàu Trung Quốc cố tình khiêu khích.

Tàu HQ-4 tiến thẳng đến một tàu đánh cá vũ trang Trung Quốc. Trên tàu có khoảng 30 thuyền viên mặc đồng phục màu xanh dương đậm. Tàu được trang bị hai thượng liên (một đằng trước mũi và một đằng sau lái tàu), ngoài ra có rất nhiều súng AK 47. Tàu HQ-4 quyết định áp sát mạn tàu đánh cá Trung Quốc để xua đuổi.

Hai bên đánh nhau bằng... võ mồm. Thấy không tác dụng, tàu HQ-4 lùi ra dùng mũi tàu ủi thẳng vào tàu Trung Quốc, mũi tàu HQ-4 và neo mũi vướng vào cửa và hành lang phòng lái làm gãy hành lang và cong cửa phòng lái của tàu Trung Quốc. Trước thái độ cương quyết của hải quân VN, họ vội vàng tháo lui. Chiến hạm HQ-16 cũng quyết liệt xua đuổi tàu đánh cá vũ trang còn lại.

Cũng trong sáng 18-1, tuần dương hạm Trần Bình Trọng HQ-5 do trung tá hải quân Phạm Trọng Quỳnh làm hạm trưởng được lệnh tăng cường ra Hoàng Sa. Cùng đi trên HQ-5 có đại tá Hà Văn Ngạc, được giao nhiệm vụ chỉ huy trưởng lực lượng bảo vệ Hoàng Sa. Ngoài ra, đi theo tàu có một trung đội người nhái (lực lượng đặc biệt của hải quân).

Lúc 15g30 chiều 18-1, lệnh đại tá Ngạc cho ba chiến hạm HQ-4, HQ-5, HQ-16 sắp đội hình hàng dọc tiến thẳng về đảo Duy Mộng. Khoảng 16g, có hai tàu chiến Trung Quốc bắt đầu khiêu khích, cắt đường ngang mũi HQ-4 và HQ-16. Đội hình bị chia cắt không thể tiến lên được vì các tàu rất gần nhau, các khẩu đại bác sẵn sàng nhả đạn nhưng không ai được lệnh nổ súng.

Đêm 18 rạng ngày 19-1, tàu chiến và tàu đánh cá vũ trang Trung Quốc vẫn tiếp tục khiêu khích, tiến đến gần đảo Hoàng Sa. Chiến hạm HQ-4 phải dùng còi hơi thật to và đèn hồ quang trên nóc đài chỉ huy rọi thẳng vào đội hình tàu Trung Quốc. Tình hình dịu hơn khi tàu Trung Quốc rút lui về hướng bắc.

Đến nửa đêm, hộ tống hạm Nhật Tảo HQ-10 do thiếu tá hải quân Ngụy Văn Thà làm hạm trưởng đã ra chi viện cho lực lượng bảo vệ Hoàng Sa.

LỮ CÔNG BẢY (còn tiếp)

>> Cùng bạn đọc

Tình hình tại biển Đông đột ngột trở nên căng thẳng vào ngày 11-1-1974 khi Trung Quốc ngang nhiên tuyên bố các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, đang được chính quyền Sài Gòn quản lý, là một phần lãnh thổ của họ. Ngay sau tuyên bố nói trên, hải quân Trung Quốc đã mở màn chiến dịch xâm chiếm Hoàng Sa bằng cách tung nhiều chiến hạm và tàu đánh cá vũ trang xâm nhập hải phận Hoàng Sa.

Trong các ngày kế tiếp, phía Trung Quốc bất ngờ đổ người lên các đảo của Việt Nam. Đến ngày 15-1-1974, quân Trung Quốc đã chiếm đóng các đảo Cam Tuyền (Robert), Vĩnh Lạc (Money), Quang Hòa (Duncan) và Duy Mộng (Drummond)...

Ngày 12-1-1974, ngoại trưởng Vương Văn Bắc của chính quyền Sài Gòn đã cực lực bác bỏ luận điệu ngang ngược và lên án hành động gây hấn của Trung Quốc, đồng thời Bộ tư lệnh Hải quân Sài Gòn đã đưa bốn chiến hạm ra vùng biển Hoàng Sa để bảo vệ lãnh thổ. Và trận hải chiến Hoàng Sa đã nổ ra ngày 19-1-1974.

B.T.


Friday, September 04, 2009

Từng người, rồi lại từng người

"Từng người tình bỏ ta đi như những dòng sông nhỏ... " (Tình Xa - Trịnh Công Sơn)

http://www.esnips.com/doc/39072e31-31e8-4ef3-8802-52caa9263c86/KL2--16.TinhXa

Từng người, rồi từng người, bỏ Verizon nhảy sang AT&T chỉ vì cái iPhone. Đầu năm, mấy thằng bạn thời đại học, ngồi lại với nhau. Đ bảo anh em mình nên làm cái application gì đó cho iPhone để kiếm thêm tiền. Hắn cho xem cái iPhone của hắn. Thích lắm. Thích kiếm thêm tiền. Thích thành công. Nhưng thú thực, hết hứng, để ngồi viết program. Mấy chục năm trước, mình có thể say mê quên hẹn hò, quên ăn, quên ngũ để ôm dàn máy computer. Computer programming là niềm đam mê của mình. Bây giờ: Không, không còn nửa. Bây giờ, có cái gì mơi mới, hứng thú, thì tự mình mầy mò xem qua một chút cho biết, Còn không, kêu đám đàn em. Phải chăng mình đã về chiều hay chán? Hôm nọ, một thân chủ, khách hàng lâu năm, khoe với mình cái iPhone mới. Mình bảo thầm trong bụng, thế là tốn phút trong giờ cao điểm rồi. Mình với ổng không còn mobile to mobile. Từ nay không còn nói thả giàn, nói bất cứ lúc nào, nói bất cứ ở đâu nữa. Thế là:
- I need back to work.
- Ok, bye
Chiều qua, nhận được email của xếp, nhìn thấy "Sent from my iPhone". Mình than thầm, rồi. Từ nay, mình chỉ text hay gửi email cho ổng.

Chơi iPhone hao "địa" quá. Mỗi tháng tốn thêm 30 đô so với cái chương trình bình thường. Không lẻ chơi iPod Touch? Chơi iPod Touch, làm sao mình đọc và viết email, lốc liếc khi đang đi xe hay đi vào vùng sâu, vùng xa. Những nơi không có wi-fi.

Không biết giới lảnh đạo của Apple có nhận ra cái sai lầm khi ký cái exclusive contract với AT&T hay Verizon nhận ra cái lỗi lầm của mình khi từ chối hay đòi hỏi quá nhiều ở Apple khi thương thảo mấy năm trước.

Monday, August 10, 2009

Đạo Đức của Chính Trị Gia

Cuối tuần xuống phố Bolsa, gặp bạn bè. Ai ai cũng nhắc tới chuyện nghị viên Andy Quách, uống rượu lái xe. Tớ bảo bạn bè: "Anh ta coi như xong. Sự nghiệp chính trị của nghị viên thành phố Westminster Andy Quách coi như chấm dứt. Kỳ bầu cử tới có tái cử cũng thất cử. Không ai bỏ phiếu, không ai ủng hộ góp tiền cho quỹ tranh cử. Uống rượu lái xe được coi như một lỗi khá nặng. Ngoài việc bị mất bằng lái xe, có thể bị tù giam.

Ở Mỹ, đời sống cá nhân được tôn trọng tối đa. Những giá trị đạo đức theo văn hóa Đông Phương, theo văn minh Thiên Chúa Giáo có lẽ không còn được tôn trọng nhiều như trước.Chuyện trai gái, hút sách,... là chuyện cá nhân. Công luận có thể dể dãi với người bình thường, với các thương gia, với các tài tử điện ảnh, với văn nghệ sĩ... nhưng với những nhà chính trị, những nhà lảnh đạo cơ quan công quyền, có lẽ hơi khắc khe. Các vị nghị sĩ, dân biểu, thống đốc, thị trưởng thành phố lem nhem một tý về chuyện này, chuyện nọ một tý, dù không phạm luật, họ cũng từ chức vì dư luận. Tổng thống Clinton xém bị truất phế vì chuyện hút xì gà trong tòa Bạch Ốc, nhưng người sẽ kế vị ông, Phó Tổng Thống Al Gore, đã trả một giá rất đắt trong kỳ bầu cử 2000.

Một điễm hay thứ hai liên quan đến chuyện nghị viên Andy Quách lái xe dưới ảnh hưởng của bia rượu là cảnh sát thành phố Westminster cũng còng tay ông lớn của thành phố, nghị viên thành phố, như còng tay một công dân khác. Họ hành xử một cách chuyên nghiệp và độc lập. Biện lý cuộc của hạt Orange (District Attorney hay viện kiểm sát nhân dân) cũng tiến hành thủ tục truy tố theo đúng pháp luật. No one above the law.

Wednesday, July 29, 2009

Học, học nửa, học mãi.

Tui ghét cay, ghét đắng cái lão đầu hói này nhưng ít ra, tôi thấy lão ấy nói đúng. Không biết ông ta có chôm chỉa câu nói này của người khác không. Ngày tui học xong đại học cũng là ngày tui thầm hứa không trở lại trường :) Coi như việc học tạm xong. Ai ngờ, mình còn phải học nửa. Kinh doanh: học. Đi làm công cho công ty khác: học. Kỷ thuật mỗi ngày một khác: học. Học làm người, học cách sống. Lang thang trên mạng, cũng là một cách học. Học để hiểu người khác, để hiểu chính mình, để sống, để tồn tại.

Ở tuổi trung niên này, tóc bắt đầu bạc, da sắp nhăn, cái bụng phình ra, ra vô văn phòng bác sĩ thường xuyên hơn, xách cặp trở lại trường là vấn đề. Vấn đề thứ nhất, học trước quên sau. Vấn đề thứ hai, tiền. Tiền đâu để đóng học phí. Một năm học cũng vài chục ngàn. Có nơi dù có cho học bổng toàn phần, tui cũngkhông dám nhận. Nhận rồi lấy tiền đâu để sống. Tiền đâu để duy trì cái lifestyle mình đang có. Thôi, tiền đó để cho con nó học. Vấn đề thứ ba, thì giờ. Thì giờ đâu cho công việc. Thì giờ đâu cho gia đình. Thì giờ đâu cho trường học. Nhưng mà muốn đổi nghề, muốn bon chen, phải cố gắng thôi. Tháng trước đi thi, thấy mình đâu có lẻ loi. Nhiều người cũng như mình. Nhìn họ, mình biết họ đã một cuộc sống ổn định, có sự nghiệp.

Mấy ngày nay, đi làm về là nôn nóng xem coi có thư không? Ngóng cái thư từ tiểu bang gửi về cho biết mình có đậu hay không. Ngóng để xem mình có may mắn ngáp phải ruồi hay không. Chứ kết quả, mình cũng đoán được là 90% là rớt. Những ngày luyện thi, kết quả không khả quan lắm. Kỳ thi của tiểu bang cho ngành này thuộc loại khó nhất nước, trằn ăn trăn quấn. Sáng thi viết, chiều thi khoanh. Lệnh mở đề thi ban ra là cắm đầu viết viết, khoanh khoanh. Chạy đua với thời gian. Cóc dám ngó nguợc, liếc xuôi. Cô bé tóc vàng ngồi bên cạnh, có cho xem, cũng không dám. Phao phiếc gì ở đây. Rớt đành chịu. Thua keo này, bày keo khác. Gian lận, coi như xong. Hết đường binh. Khỏi thi cử. Khỏi bước vào nghề này.


(Ảnh minh họa mượn từ blog Lời Quê)

Hy vọng, ngáp phải ruồi, để khỏi tốn 600 cho kỳ thi tới :)

Tưởng Bở

Cuối tuần, bà xã nói tui rằng có cái chương trình mua xe mới được chính phủ cho tiền. Nghe hấp dẫn quá. Thế là Google. Vô cái web site http://www.cars.gov của chính phủ để tìm hiểu cái chương trình Car Allowance Rebate System (CARS) hay gọi nôm na là Cash For Clunkers ra làm sao. À đổi xe củ lấy xe mới được chính phủ cho từ 3,500 đến 4,500 đô. Cái SUV 8 máy của mình hội đủ điều kiện, còn chạy được, chưa quá 25 tuổi, không bị cầm cố và có bảo hiểm liên tục một năm. Mọi chuyện buôn bán, thủ tục phải thực hiện tại dealer xe, không qua internet. Nhẩm tính với 4 ngàn rưởi của chính phủ cộng thêm tiền dealer tradein khoảng chừng 12, 13 ngàn nửa là cậu con có cái xe. Mình không phải bù thêm nhiều tiền. Trước có hứa với nó là vô đại học là bố cho một cái xế hộp mới.

Trong bụng thầm cám ơn đảng (Dân Chủ) và nhà nước (Obama). Đời đời ghi ơn chủ tịch, í quên tổng thống, Obama vĩ đại :)

Nhầm to. Sau khi đọc kỷ lại và ra ngoài dealer xe để kiểm chứng. Cái SUV uống xăng như uống bia của mình chỉ có 4 ngàn rưởi từ chính phủ. Chính phủ mua lại để đập bỏ làm phế liệu (scrap). Còn dealer mua lại (trade in) để bán, họ trả theo giá blue blook khoảng chục ngàn. Nếu bán được chục ngàn, giử lại để đi cho rồi.

Thằng bé nhà tui nói:
- Để con kêu thằng bạn cho con cái xe củ của nó rồi con mang trade in
- Xe còn chạy được không?
- Dạ, không.
- Vậy thì quên... đi. Chính phủ không mua.

Cuối cùng những cái xe uống xăng như xe của tui cứ việc thoải mái chạy trên đường phố. Tôi muốn góp phần bảo vệ môi trường và tiết kiệm. Tôi tự hỏi ai là người thực sự được lợi từ chương trình này? Liệu những người nghèo đi cái xe cà rịch cà tang có đủ tiền để bù thêm khi mua xe hay không? Liệu cái mục tiêu của chương trình là giảm ô nhiểm, tiết kiệm xăng dầu và kích thích kinh tế có đạt được hay không?

Thôi thì có còn hơn không.

Monday, July 27, 2009

Blog ở Facebook

Facebook không chỉ là một mạng xã hội để giao thiệp, trò chuyện, chia sẻ hình ảnh, video nhưng bạn có thể viết blog ở đó, nếu muốn. Ứng dụng Note ở Facebook chính là blog ở Yahoo 360, Blogspot, Multiply, Wordpress. Lúc trước, có lúc tôi viết bài riêng để ở Facebook. Lúc khác, cắt và dán bài của mình từ Blogspot về. Cách này hơi bất tiện. Có nhiều người ở Facebook dùng ứng dụng của Xa Lộ để nhập blog của họ từ Yahoo 360 hay Yahoo 360 Plus về. Phải công nhận Xa Lộ cũng hay khi tạo ra một ứng dụng khá hửu ích như vậy. Tôi cũng thích nhưng trước khi gắn phần ứng dụng (application) từ thành phần thứ ba (third party) vào Facebook, đọc cái này cũng hơi chùn tay:


Thứ nhất, về vấn đề an ninh bảo mật, sự riêng tư. Với tôi, mấy ứng dụng của Facebook như mấy cái quiz, tôi thường "sạo", không bao giờ thành thật trả lời mấy cái quiz :). Cho nên, cái ứng dụng nhập blog của Xa Lộ không ngoại lệ. Với những ai viết blog hơi "nhạy cảm", nên cẩn thận. Thứ hai, Facebook có sẳn ứng dụng của họ rồi. Mình dùng luôn. Việc gì phải gắn lung tung hết ứng dụng này đến ứng dụng kia từ các nguồn khác nhau. Tôi kỵ nhất gắn quá nhiều nhu liệu vào máy điện toán của mình. Nó sẽ làm cho máy điện toán của mình chạy chậm lại. Thứ hai, phần ứng dụng này làm phần ứng dụng kia hư hỏng.

Những hình dưới đây sẽ minh họa tôi dùng phần Note của Facebook như thế nào:


Muốn nhập blog từ nơi khác về, bấm đường dẩn (URL) 'Edit Import Setting' ở góc bên tay phải.


Bạn có thể xem thêm bài viết này và video để biết thêm:

Friday, July 24, 2009

Tổng Thống Obama

Lần đầu tiên, hình như là như vậy, tui gọi Obama là tổng thống, kể từ ngày anh ta tuyên thệ nhậm chức :) Thế là tui change đấy nhé. Tuy tui không chọn Obama là tổng thống của tui. Nhưng, tui tôn trọng lá phiếu của đa số, của các công dân Hoa Kỳ khác trong đó có những bạn trên NET của tui, của con tui. Obama là người đứng đầu chính quyền, là đại diện của nước tui trong bốn năm, là tổng thống của tui. Con tui, nó sợ tui chửi hay buồn nên nó dấu. Nó không dám nói nó bỏ phiếu chọn Obama. Hahaha. Mình biết nhưng cứ lờ đi. Ngay cả cái áo thun của nó có hình Obama, thật ra tui rất muốn liệng vào thùng rác.

Không thích Obama nhưng tui thường dùng Obama là một điển hình để khuyến khích con em tui chăm chỉ học hành. Obama là một điển hình về một cái đẹp của nước Mỹ. Cơ hội cho những ai muốn tiến lên.

Từ ngày Obama lên làm tổng thống Hoa Kỳ, cái hộp điều khiển TV từ xa (remote control) nhà tui, thay hoài. Đúng là đồ Made in China. Tui bấm nút đổi đài liên tục mỗi khi thấy khuôn mặt của Obama trên màn ảnh nhỏ. Hôm qua mấy bạn ảo trên blog, trong "phố rùm" í ới báo cho nhau xem buổi họp báo của tổng thống Obama về chương trình cải tổ y tế. Tui thà xem Dark Blue và Mad Money của Jim Cramer còn hơn là nghe Obama nói dóc :D Tui không tin một người không có thành tích gì về mặt kinh doanh hay lảnh đạo về hành chánh sự nghiệp như Obama có thể làm được điều gì. Ở đời, nhiều khi, hay không bằng hên.

Nói dzậy, chứ vấn đề quan trọng, dính dáng đến quyền lợi của mình, mình đâu dám bỏ lơ :D Việc nước, việc nhà đâu thể bán cái cho người khác. Sáng nay, vô "phố rùm" HN, nghe anh chị em bàn luận về buổi nói chuyện của tông tông teleprompter, vui thì thôi. Đọc lướt bản tin tóm tắt trước khi đi làm: Obama ủng hộ kế hoạch đánh thêm thuế trên những người làm trên một triệu đô để có kinh phí cho chương trình bảo hiểm y tế.

Ừ, đánh thuế chết bỏ tầng lớp giàu có này đi. Nhất là đám ở Hollywood, New York,... Đừng có đụng đến đám tạch tạch xè chúng tôi. Nhưng mà nói dzậy có phải dzậy không? Hay là mấy cha nụi lại vẽ thêm một mớ luật để giúp đám tư bản né thuế và dân đen chúng tôi phải è cổ gánh.

Giờ tui phải đi cầy, nuôi thân, kiếm chút đỉnh để về hưu, rảnh rảnh sẽ tìm hiểu thêm về vấn đề thời sự này. Trông vào chính phủ, chỉ có nước ngáp gió :D

Tuesday, July 21, 2009

55 Năm Chia Cắt

21 tháng 7 năm 1954 - 21 tháng 7 năm 2009: 55 năm trước đất nước bị chia cắt bởi ngoại bang thành hai miền, hai chế độ chính trị khác nhau, hai ý thức hệ. Hôm nay, đất nước thống nhất, nhưng lòng người vẫn ly tán. Tại sao?

55 năm, Nam Hàn và Bắc Hàn vẫn còn chia cắt về lãnh thổ nhưng họ có thể đứng chung một lá cờ thống nhất trong sinh hoạt thể thao quốc tế. Nam Hàn trở thành một cường quốc khi lảnh thổ vẫn còn sự hiện diện của quân đội nước ngoài. Tại sao?

55 năm, Trung Hoa Dân Quốc (Đài Loan) và Cộng Hoà Nhân Dân Trung Hoa, vẫn khác biệt nhau về chính trị nhưng có thể làm kinh tế, giao thiệp chung về mặt xã hội. Tại sao?

Saturday, July 04, 2009

Proud to be an American.


Nhìn tấm hình với hàng chử "Proud to be an American", tui hổng biết nói sao. Hảnh diện là người Mỹ thì có. Nhưng tại sao? cái gì làm cho tui hảnh diện? Hảnh diện vì chiều dài lịch sử. So với quê hương củ của tui, thua xa. Hãnh diện vì truyền thống anh hùng, đấu tranh chống ngoại xâm. So với Việt Nam, quê hương tôi với các anh hùng như bà Trưng, bà Triệu, Trần Hưng Đạo, Lý Thường Kiệt, Lê Lợi, Quang Trung, ... thì nước Mỹ hơi ít :D

Nói rằng tui hãnh diện vì kinh tế nước Mỹ hùng mạnh vào bậc nhất. Không hẳn. Nước Mỹ của tôi đang nợ như chúa chổm. Nhưng công ty, những sản phẩm biểu tượng cho nước Mỹ đang phá sản, phải bán cho nước ngoài.

Vậy cái gì làm cho tui tự hào là người Mỹ. Cái gì làm tui cảm thấy sung sướng, an tâm khi giơ cái sổ thông hành (passport) có chử ký của bộ trưởng ngoại giao Hoa Kỳ cho nhân viên di trú ở Canada, Mexico, Nam Hàn, Nhật, Hồng Kông?

Phải chăng là vì ngày lể Độc Lập không phải học tập chủ trương chính sách, không phải thi đua, không bị cưởng bách phải treo cờ trước nhà? Phải chăng là tui thoải mái nằm dài ở bải cỏ công viên ngắm trời trăng mây nước và ngoác mồm ra chửi tổng thống Obama và các vị lảnh đạo chính trị mà "no star where" :D

Thursday, July 02, 2009

"Người tốt" đâu cả rồi ?

- Lm. Lê Quang Uy - 29/06/2009



Đầu tháng 5 vừa qua, khi có dịp đến thăm bạn bè cũ Nhóm Mai Khôi ở tiểu bang Virginia, tôi được dẫn đi thăm Viện Bảo Tàng Báo Chí ngay tại thủ đô Washington nước Mỹ. Viện Bảo Tàng được đặt tên với cách chơi chữ, ghép chữ rất khéo: NEWSEUM. Ở đây có nhiều cái lạ, cái hay lắm, tôi không biết làm sao kể cho hết, nhưng có một chi tiết nhỏ nhưng rất thấm thía tôi có thể chia sẻ với mọi người trong bài viết này, đó là một câu thuộc loại danh ngôn được khắc chữ to trên tường như thế này:
"IF A PERSON GOES TO A COUNTRY AND FINDS THEIR NEWSPAPERS FILLED WITH NOTHING BUT GOOD NEWS, THERE ARE GOOD MEN IN JAIL". Tác giả là ông Daniel Patrick Moynihan. Tôi về mở Google để tìm thì biết đây là một thượng nghị sĩ Quốc Hội Hoa Kỳ, sinh năm 1927, mới mất năm 2003.

Tôi không rành tiếng Anh nhưng xin phép tạm dịch thoát ý thế này: "NẾU NGƯỜI TA ĐẾN MỘT ĐẤT NƯỚC NÀO ĐÓ VÀ ĐỌC ĐƯỢC TRÊN CÁC TRANG BÁO TOÀN LÀ CÁC TIN TỨC TỐT, THÌ ẮT LÀ NHỮNG NGƯỜI TỐT CỦA ĐẤT NƯỚC ẤY ĐANG BỊ NHỐT TRONG TÙ !"

Tôi đã định viết bài này đúng vào ngày 21.6.2009, Ngày Báo Chí Việt Nam, nhưng mà rồi lu bu, để đến bây giờ, tuy trễ hẹn một tuần, nhưng phải nói là giá trị ý nghĩa sâu xa của câu nói này làm chúng ta thấy đau đau, thấy buồn buồn ở trong lòng.

Đau và buồn là bởi hiện tại quanh ta đang có như thế thật. Những "người tốt" ta biết, ta nghe nói về họ, ta lại quý mến cảm phục họ về những việc họ đang làm, bỗng nhiên họ bị bắt với đủ các tội danh xấu xa tệ hại.

Cùng với câu nói vừa nêu trên, ta cũng nhận ra dạo này trên các trang báo và bài viết không theo "lề phải" cũng đang phổ biến một câu nói khác, cũng hết sức thấm thía, ngẫm nghĩ thấy xót xa chua chát, như một lời than thở, một cái chép miệng, lắc đầu ngao ngán. Câu ấy đại để là: "CÁI ÁC VẪN TỒN TẠI LÀ VÌ NGƯỜI TỐT CHƯA LÊN TIẾNG".

Đối với riêng tôi, có thể hiểu đó là một lời chất vấn lương tâm chính mỗi người chúng ta, nếu chúng ta còn muốn tự nhận mình là... "người tốt".

Người tốt trước hết là người không bao giờ làm điều xấu. Nhưng không làm điều xấu thì chưa hẳn đã được xếp vào loại "người tốt". Người tốt còn phải làm được nhiều điều tốt, trong đó có điều tốt quan trọng nhất, đó là làm sao cho cái xấu, nhất là cái ác, bị phát giác, lộ diện, phanh phui tới nơi tới chốn khỏi những lớp vỏ ngụy trang, đóng kịch. Thậm chí, cái ác và điều xấu, nó còn giả vờ là điều tốt mà đánh lừa mọi người. Ví dụ: Người tốt không bao giờ nói dối, nhưng người tốt cũng sẽ phản ứng ngay khi biết được có ai quanh mình nói không đúng sự thật, hoặc ít ra ngăn cản, can thiệp, lên tiếng cảnh báo, khuyên nhủ để sự dối trá không còn đất sống, hơn nữa, người ta sẽ ủng hộ, sẽ bênh vực, sẽ đứng về phía sự thật.

Đây là một trách nhiệm, một sứ mạng mà "người tốt" tự nguyện nhận vào mình, để sống cho mình và cho cộng đồng, chứ không ai có thể áp đặt ép buộc. Lương tâm của "người tốt" dường như tự mặc định sẵn như thế, không cần lý luận gì nhiều và lâu lắc trước một sự việc. "Người tốt" phản ứng nhanh, nhiều khi là phản ứng mạnh trước điều xấu, trước cái ác, gần như là vô điều kiện.

Và cũng phải nói hệ quả của một thái độ sống thẳng băng như thế giữa cuộc sống còn lắm điều lươn lẹo luồn lách, đương nhiên sẽ đẩy "người tốt" vào những hoàn cảnh bi đát. Thiệt thòi về vật chất, bị xúc phạm danh dự, và lắm khi phải chịu cảnh bắt bớ tù đầy oan khiên. Bù lại, tâm hồn "người tốt" luôn được bình an, lương tâm được ung dung thư thái.

Một giá trị khác hết sức lớn lao mà bản thân "người tốt" nhiều khi không ngờ, không nghĩ đến, ấy là cứ hễ có một "người tốt" bị bách hại thì cộng đồng lại dậy lên một sự khâm phục kính trọng kèm theo một sự thương cảm xót xa. "Trời ơi, tội nghiệp quá, ông ấy, chị ấy tốt như thế mà sao lại gặp chuyện khốn khổ thế này !?!" Thế rồi, trong tâm khảm có tiếng nói thúc giục người ta cũng hãy cố gắng mà sống tốt hơn, bớt sợ sệt, thôi không tránh né, để rồi đến một lúc nào đó, người ta cũng sẽ mạnh dạn can đảm phản ứng trước cái xấu, trước điều ác. Vậy là số "người tốt" không giảm đi mà lại tăng lên. "Người tốt" càng bị tiêu diệt áp chế thì lại càng có thêm nhiều "người tốt" khác góp tiếng nói dõng dạc cho cuộc đời.

"CÁI ÁC VẪN TỒN TẠI LÀ VÌ NGƯỜI TỐT CHƯA LÊN TIẾNG". Câu nói này sẽ không còn là "âm tính", là thụ động, nhưng sẽ trở thành một lời cảnh báo, lay động, thức tỉnh, khơi gợi cái "thiện căn ở tại lòng ta", để "người tốt" thấy nhất thiết và cấp thiết phải lên tiếng trước cái ác. Cái ác có thể hoành hành nhưng chắc chắn không thể cứ tồn tại mãi dưới ánh sáng mặt trời của Chân – Thiện – Mỹ.

Bài trích sách Công Vụ Tông Đồ dịp Lễ kính hai Thánh Phêrô và Phaolô ( Cv 12, 1 – 11 ) kể lại câu chuyện của cộng đoàn tín hữu tiên khởi:

Vua Hêrôđê vốn là người Do Thái, là đồng bào với Chúa Giêsu và với các Tông Đồ, ấy thế mà lại ra tay ngược đãi Hội Thánh, rồi ra lệnh chém đầu ông Giacôbê. Vua lại được thể, cho bắt luôn ông Phêrô tống ngục, hai tay khóa bằng hai cái xiềng, lính canh bốn toán, mỗi toán bốn người. Hôm sau không khéo ông Phêrô cũng sẽ bị lôi đi xử chém. Bên ngoài, bà con trong Hội Thánh thương quá, xót xa quá, họp nhau lại cầu nguyện khẩn thiết.

Nửa đêm, ánh sáng chói lòa trong ngục, sứ giả của Chúa đến đứng cạnh Phêrô, lay Phêrô thức dậy, bật tung mọi xiềng xích, rồi dẫn Phêrô băng qua hai vọng canh, mở luôn cánh cổng sắt thông ra phố. Ông Phêrô còn đang ngẩn ngơ bàng hoàng thì sứ giả của Chúa biến mất. Cứ như mơ ! Phêrô tuyên xưng: "Bây giờ tôi biết thật sự Chúa đã sai thiên sứ của Người đến, và Người đã cứu tôi thoát khỏi tay vua Hêrôđê, và khỏi mọi điều dân Do Thái muốn tôi phải gánh chịu !"


Thế đấy, "Người Tốt" Giacôbê và "Người Tốt" Phêrô đều bị bắt nhốt tù vì đã dám loan báo một "điều tốt", một "tin tốt" ( Phúc Âm – Euaggelion – Évangile – Gospel ) cho toàn dân. Giacôbê thì đã bị xử chém khá sớm ở Giêrusalem, còn Phêrô thì được Chúa cứu nhiều phen, nhưng rồi đến thời đến buổi, cũng bị giết tại Rôma. Nhìn theo góc độ của thế gian, rõ là thất bại, thất bại thảm hại ! Nhưng nhìn với chiều kích Đức Tin, những "người tốt" ấy làm được bao nhiêu là điều tốt, và điều tốt mạnh nhất, dữ dội nhất, là dùng chính cái chết của bản thân mình để định hướng cho Sự Sống của mọi người.

Vấn nạn "người tốt đâu cả rồi ?" thoạt tiên nghe sao mà nản chí quá, nhưng dõi nhìn hành trình của Hội Thánh xuyên qua lịch sử đen tối của thế gian, ta an nhiên xác tín: có một "Người Tốt" nơi vạn "người tốt", ấy là "Người Tốt Giêsu" vẫn đang sánh vai bên ta, mời gọi ta cũng hãy là những "người tốt", mời gọi ta hãy lên tiếng để cái xấu và điều ác bị đẩy lui. Và "Nước Cha trị đến !"

Ngay lúc này, khi Nước Cha chưa trị đến, "Người Tốt Giêsu" bảo ta: "Đừng sợ ! Bình An cho anh em ! Hãy theo Thầy !"

Lm. QUANG UY, Chúa Nhật Lễ Vọng kính Thánh Phêrô và Phaolô, Sàigòn 28.6.2009
(http://dcctvn.net/news.php?id=4165)